Có những vùng đất từng ở bên lề lịch sử rồi vươn lên thành trung tâm; cũng có những miền từng trù phú rồi chững lại.


Địa lý không phải số phận

Địa lý
không phải số phận

Lợi thế của Đồng bằng sông Cửu Long không bất biến – và tương lai phụ thuộc vào cách chúng ta đọc lại chính mình

Lê Minh Hoan

Có những vùng đất từng ở bên lề lịch sử rồi vươn lên thành trung tâm; cũng có những miền từng trù phú rồi chững lại khi tự nhiên, công nghệ và thị trường thay đổi.

Lịch sử cho thấy địa lý tạo ra cơ hội và giới hạn, nhưng giá trị của địa lý không bất biến. Một nơi hôm qua là ngoại vi có thể ngày mai thành cửa ngõ; một bất lợi cũ có thể trở thành tài sản mới.

Nhìn từ đó, Đồng bằng sông Cửu Long đứng trước một câu hỏi lớn: điều gì từng làm nên lợi thế của miền đất Chín Rồng, và những lợi thế ấy đang đổi thay ra sao?

Đồng bằng sông Cửu Long nhìn từ trên cao
Đồng bằng sông Cửu Long – sản phẩm của nước, phù sa và những thế hệ người mở đất

Đồng bằng trước hết là sản phẩm của nước

Nước mang phù sa, bồi đất, mở đường cho những xóm làng ven sông. Nước tạo nên ruộng lúa, vườn cây, mùa cá, mùa sen, mùa bông điên điển. Những con kênh được đào qua nhiều thế hệ không chỉ dẫn nước mà còn dẫn người, dẫn hàng hóa, dẫn những cuộc gặp gỡ. Từ những dòng nước ấy hình thành một nền văn minh sông nước rất riêng.

Bởi vậy, trong một thời kỳ dài, lợi thế của đồng bằng được gói trong đất rộng, nước ngọt, phù sa và kinh nghiệm canh tác. Từ đó hình thành những vùng lúa lớn, vườn cây, ao tôm, bè cá và niềm tự hào về “vựa lúa”, “vựa trái cây”, “vựa thủy sản”.

Và đôi khi chúng ta bị “neo” trong chữ “vựa” đó.

Nghịch lý của phát triển

Thành công hôm nay đôi khi lại tạo ra vấn đề của ngày mai. Muốn tăng sản lượng, người ta giữ nước, kiểm soát nước, gia cố đê bao. Muốn thêm vụ, người ta rút ngắn thời gian nghỉ của đất. Mỗi giải pháp đều có lý do lịch sử và từng có lúc rất đúng.

Nhưng khi biến đổi khí hậu, nước biển dâng, suy giảm phù sa, khai thác nước ngầm và những biến động trên lưu vực Mekong cùng xuất hiện, bài toán không còn như cũ.

Cái từng là giải pháp không chắc mãi mãi còn là giải pháp.

Vì vậy, tư duy “thuận thiên” cần được hiểu sâu hơn. Thuận thiên không phải buông xuôi trước thiên nhiên, mà là hiểu quy luật tự nhiên trước khi quyết định can thiệp; biết chỗ nào nên giữ, chỗ nào nên chuyển, chỗ nào nên để thiên nhiên làm phần việc của thiên nhiên.

Từ bất lợi cũ đến tài sản mới

Nhấp vào từng ô để xem cách nhìn đang được viết lại

Nước mặn = bất lợi
Nước lợ = lợi thế thủy sản
Mùa nước nổi = gián đoạn
Mùa nước nổi = tài sản sinh thái
Rơm rạ = phụ phẩm
Rơm rạ = nguyên liệu tuần hoàn
Cánh đồng = sản lượng
Cánh đồng = giá trị + dữ liệu

Chọn một ô ở trên để xem cách lợi thế đang được định nghĩa lại.

Từ tư duy sản lượng đến tư duy giá trị

Đồng bằng không thể mãi tự hào chỉ vì làm ra nhiều. Câu hỏi không còn là “một hecta thu được bao nhiêu tấn?”, mà phải là “một hecta tạo ra bao nhiêu giá trị, bao nhiêu sinh kế và để lại bao nhiêu sức khỏe cho đất?”.

Một hạt lúa nếu được gieo trên cánh đồng giảm phát thải, có truy xuất nguồn gốc, quy trình minh bạch và câu chuyện về người nông dân thì giá trị đã khác. Từ bán lúa sang bán gạo; từ bán gạo sang bán chất lượng; từ bán chất lượng sang bán trách nhiệm; rồi từ trách nhiệm sang niềm tin.

Người tiêu dùng ngày mai có thể không chỉ hỏi gạo bao nhiêu tiền một ký. Họ còn muốn biết hạt gạo ấy dùng bao nhiêu nước, vật tư gì, phát thải bao nhiêu, người nông dân được hưởng bao nhiêu và cánh đồng ấy có được bảo vệ hay không.

Khi đó, cánh đồng không còn chỉ là nơi sản xuất. Nó trở thành một đơn vị sinh thái, kinh tế và dữ liệu.

Cánh đồng lúa xanh
Mỗi héc-ta không chỉ tạo ra tấn lúa – mà còn có thể tạo ra niềm tin và dữ liệu

Lợi thế mới: hợp tác và địa lý số

Tài nguyên tốt không tự nhiên tạo thành lợi thế. Đất tốt mà mỗi người làm một kiểu thì khó hình thành vùng nguyên liệu; nông dân đứng riêng lẻ thì khó thương lượng; doanh nghiệp có thị trường mà không gắn với người sản xuất thì chuỗi cũng thiếu bền vững.

Có lẽ lợi thế mới của đồng bằng không chỉ là đất, nước và khí hậu. Lợi thế mới còn là năng lực hợp tác.

Hội quán tạo vốn xã hội. Hợp tác xã tạo vốn kinh tế. Doanh nghiệp nối với thị trường. Nhà khoa học tạo vốn tri thức. Chính quyền kiến tạo môi trường thể chế. Công nghệ kết nối tất cả bằng dữ liệu. Khi những điểm rời rạc được nối thành mạng lưới, sức mạnh của vùng mới xuất hiện.

Một người nông dân hôm nay đứng giữa ruộng lúa Đồng Tháp, chân còn lấm bùn, nhưng trên tay có một chiếc điện thoại có thể kết nối với chuyên gia, doanh nghiệp, thị trường ở bên kia bán cầu. Đó là lúc xuất hiện một loại địa lý mới: địa lý số.

Mã số vùng trồng, truy xuất nguồn gốc, cảm biến, vệ tinh, trí tuệ nhân tạo, nhật ký điện tử đang làm cho mỗi mảnh đất dần “biết nói”: nước mặn bao nhiêu, vật tư dùng thế nào, phát thải giảm bao nhiêu.

Phù sa tự nhiên làm đất màu mỡ. Phù sa dữ liệu làm nền kinh tế minh bạch và thông minh hơn.

Không có một Đồng bằng đồng nhất

Có vùng ngọt, lợ, mặn; có ven biển, vùng phù sa, Đồng Tháp Mười, Tứ giác Long Xuyên. Mỗi nơi có nhịp nước, chất đất và sinh kế khác nhau.

Vùng ngọt

Lúa – cá – sen – cây ăn trái

Canh tác kết hợp, giữ được nhịp nước và đa dạng sinh kế.

Vùng lợ

Thủy sản gắn với hệ sinh thái

Nước lợ trở thành lợi thế thay vì chỉ là rủi ro.

Vùng mặn / ven biển

Thủy sản + rừng ngập mặn

Bảo vệ bờ biển, carbon xanh và sinh kế bền vững.

Mọi tiểu vùng

Đa dạng sinh thái → đa dạng kinh tế

Không phải nơi nào cũng cần giống nhau để cùng phát triển.

Từ thích ứng đến kiến tạo giá trị mới

Nhiều năm nay chúng ta nói nhiều về thích ứng với biến đổi khí hậu. Nhưng có lẽ đã đến lúc tiến thêm một bước. Không chỉ hỏi làm thế nào để sống được với biến đổi khí hậu, mà còn phải hỏi làm thế nào tạo ra giá trị mới từ chính quá trình thích ứng.

Canh tác giảm phát thải có thể tạo thương hiệu. Phục hồi mùa nước nổi tạo sinh kế. Nông nghiệp tuần hoàn tạo ngành nghề mới. Bảo tồn đa dạng sinh học tạo giá trị nghiên cứu, giáo dục và du lịch.

Khi đó, biến đổi khí hậu không còn chỉ là câu chuyện phòng thủ. Nó trở thành sức ép buộc chúng ta đổi mới mô hình phát triển.

“Địa lý đã tạo nên Đồng bằng sông Cửu Long, nhưng địa lý không viết sẵn tương lai của đồng bằng.”
— Lê Minh Hoan

Câu hỏi chiến lược

Không có lợi thế nào là bất biến. Hạt lúa từng là lợi thế. Ngày mai có thể là hạt lúa cộng với dữ liệu. Con tôm từng là lợi thế. Ngày mai có thể là con tôm cộng với dấu chân carbon thấp.

Mùa nước nổi từng chỉ là một mùa của tự nhiên. Ngày mai có thể trở thành tài sản sinh thái. Dòng Mekong từng chủ yếu được nhìn như nguồn nước. Ngày mai phải được nhìn như một hệ sinh thái xuyên biên giới.

Vì thế, câu hỏi chiến lược dành cho Đồng bằng sông Cửu Long không chỉ là: “Chúng ta đang có gì?”, mà phải là:

“Trong một thế giới đang thay đổi, những gì chúng ta đang có có thể trở thành giá trị gì mới?”

Đó là sự khác nhau giữa khai thác tài nguyên và kiến tạo tài nguyên. Giữa chạy theo sản lượng và xây dựng giá trị. Giữa chống chọi với thiên nhiên và sống cùng thiên nhiên. Giữa một “vựa nông sản” và một không gian kinh tế nông nghiệp xanh, tuần hoàn, tri thức và giàu bản sắc.

Tương lai ấy phụ thuộc vào cách chúng ta đọc dòng sông, đọc thị trường, đọc công nghệ, đọc những thay đổi của đất trời và, quan trọng hơn, đọc lại chính mình.

Bởi đôi khi điều quyết định một vùng đất đi về đâu không phải là vùng đất ấy được thiên nhiên ban cho bao nhiêu lợi thế, mà là con người ở đó có đủ trí tưởng tượng để nhìn thấy những lợi thế chưa từng được gọi tên hay không.

Bài viết của Tác giả Lê Minh Hoan · Địa lý không phải số phận