Nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng dùng thể loại lục bát để ca ngợi vẻ đẹp và sức sống của cây lúa Việt Nam nơi miền Trung nắng gió: “Khúc cung đình của rạ rơm/ Bao nhiêu vũ nữ xòe ôm hoàng triều”.
Bài
dự thi “Lúa gạo Việt - Nguồn cội và tương lai”
Chùm thơ của NGUYỄN THANH MỪNG
(Qui Nhơn, Gia Lai)
CÂU
THẦN CHÚ TÌNH YÊU
Cánh đồng có phải
đạo tràng
Mà thân lúa sánh
hàng hàng tì kheo
Nước non gió biển
sương đèo
Bước chân bi mẫn
thành siêu tác quyền
Nụ cười xã tắc Rồng
Tiên
Ngát thơm ruộng mật
nối liền bờ xôi
Đôi khi cây lúa
thay người
Chép lời hưng phế
khúc nhôi ngai vàng
Nén lòng vũ trụ đa
đoan
Trong mùi thơm dẻo
rịt ràng nồi niêu
Mở câu thần chú
tình yêu
Tỏa muôn bếp lửa
khắp heo hút trời
NHỮNG
THẾ VÕ TRONG HẠT LÚA TÂY SƠN
Trong hội thảo quốc
tế võ cổ truyền
Trước cử tọa
UNESCO và quan khách bốn phương
Tôi tham luận bắt
đầu từ hạt lúa
Lúa là ngôn ngữ của
cánh đồng trước tác sấm truyền
Lấy thế võ làm lời
đề tựa
Lúa từng cuộn trào
theo nhạc võ
Trước mười hai mặt
trống thông làu
Lúa đã nghe thác đổ
Lôi Long Đao (*)
Triều dâng Song Phượng Kiếm (*)
Thái
Sơn Côn
(* )sao sa
Ngọc
Trản Thần Công (*)
sét giáng
Những cô gái Bình
Định bỏ roi đi quyền phương vị của Tây
Sơn ngũ phụng thư
Những chàng trai
tinh kỳ Tây Sơn thất hổ tướng (**)
Những người mới vừa
cày bừa gặt hái khắp nguồn cao thung sâu
Thoắt trở thành
nghĩa binh nơi hổ trướng
Đất nước mấy nghìn
năm hạt lúa làm lĩnh xướng
Bản vị cuộc đo lường
tế thế an bang
Số phận kiếm ngọc ấn
vàng
Chìm nổi theo bát
cơm đầy vơi nơi thôn cùng xóm vắng
Những hạt lúa
phong trào khởi nghĩa nông dân thế kỷ mười tám
Đưa những chàng
trai cô gái chân lấm tay bùn
Ngựa voi xé bão
giông thuyền bè vo sóng gió
Tụ nghĩa tái thiết
giang san
Cấu trúc lại những
vương triều mục rữa
Áo vải hóa hoàng
bào
Rơm rạ thành xiêm
thêu hia đỏ
Trong hội nghị quốc
tế võ cổ truyền tôi kiến giải về phong vận hạt lúa Tây Sơn
Trong võ có văn
trong văn có võ
Vua Quang Trung thoát
Hán trọng Nôm
Cuộc cách mạng quốc
âm từ văn bản triều đình đến học xá thôn hương
Bản lĩnh một tuyên
ngôn văn hóa
Cuống rốn đùm nhau
nỗi niềm mẫu tự
Con chữ của huyết
mạch tấc đất ngọn rau chớp bể mưa nguồn
Luống cày vỡ từ hào
kiệt núi Kiếm sông Côn
Chữ như lúa nảy mầm
đòng đòng trổ bông ngậm sữa
Hội tụ
Kết tinh
Lan tỏa
Ở xứ sở cảng thị
giao hòa luồng lạch Âu Á Đông Tây
Bào thai quốc ngữ
Dòng văn Nôm uẩn
nhưỡng hợp lưu cùng dòng La tinh hóa
Từ thế võ nồng nàn
Mở đường văn hương lửa
(*) Tên các bài võ nổi tiếng
(**)
Tây Sơn ngũ phụng thư, Tây Sơn thất hổ tướng: mỹ hiệu hậu thế dành cho năm nữ
tướng lừng danh và bảy nam tướng rường cột của nhà
Tây Sơn.
MẮT CHIÊM THÀNH
Dưới
mưa xuân ngát lòng thung
Ngỡ
ngàng gặp lúa Cà Đung (*) rập rờn
Ngút
ngui ký ức vàng son
Hạt
già dặn núi hạt non tơ nguồn
Định
cư thế kỷ đèo truông
Thở từng
nghi lễ vui buồn gia tiên
Chàm
Kinh từ độ trao truyền
Rưng
rưng ruộng tổ thẩm quyền mạ xanh
Đây huyền
ảo mắt Chiêm Thành
Rũ
son gạt phấn để dành mà thơm
Khúc
cung đình của rạ rơm
Bao
nhiêu vũ nữ xòe ôm hoàng triều
(*)
Giống lúa cổ truyền Bình Định xưa, có nguồn gốc Champa



