Sau buổi tọa đàm: Khi hạt giống đã được gieo

Buổi toạ đàm khép lại. Những chiếc ghế dần trống. Những cái bắt tay còn vương lại hơi ấm. Nhưng có lẽ, điều còn đọng lại sâu nhất không phải là những lời phát biểu. Mà là những ánh mắt.

Sáu mươi lăm gương mặt nông dân. Sáu mươi lăm câu chuyện. Sáu mươi lăm hành trình đi từ bàn tay chai sạn đến một tầm nhìn rộng hơn cánh đồng của mình.

Có người đến từ vườn xoài, mang theo hương thơm của mùa chín. Có người từ ao cá, mang theo hơi nước của buổi sớm mai. Có người làm du lịch cộng đồng, mang theo câu chuyện của một miền quê biết kể chuyện về chính mình. Có người là giám đốc hợp tác xã, mang theo nỗi trăn trở làm sao để nông dân không còn đi một mình.

Họ ngồi bên nhau. Không còn khoảng cách giữa người trồng cây ăn trái và người nuôi thuỷ sản. Không còn ranh giới giữa người sản xuất và người làm dịch vụ. Tất cả cùng chia sẻ một căn cước chung: người nông dân của một thời đại mới.

Nhưng điều đặc biệt hơn, là quanh họ, không chỉ có nông dân.

Có Trung tâm Khuyến nông Quốc gia. Có Viện nghiên cứu chiến lược chính sách nông nghiệp và môi trường. Có Trường Chính sách công và Phát triển nông thôn. Có Cục Kinh tế hợp tác và Phát triển nông thôn. Có doanh nghiệp. Có chuyên gia công nghệ. Có những người làm báo.

Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan phát biểu tại tọa đàm.

Nếu nhìn từ trên cao, đó không còn là một buổi toạ đàm. Đó là một hệ sinh thái.

Một hệ sinh thái mà trung tâm không phải là một toà nhà. Không phải là một thiết bị. Không phải là một dự án.

Mà là người nông dân.

Lần đầu tiên, người nông dân không chỉ là người tham dự. Người nông dân là lý do của sự hiện diện của tất cả những người khác.

Trong một hệ sinh thái, không có ai đứng một mình.

y cần đất. Đất cần nước. Nước cần mưa. Và mưa cần bầu trời.

Người nông dân cũng vậy.

Người nông dân cần tri thức. Tri thức cần người truyền tải. Người truyền tải cần những thể chế mở đường. Và tất cả cần một niềm tin chung.

Niềm tin rằng người nông dân không chỉ là người sản xuất.

Người nông dân có thể là người quản trị.

Quản trị mảnh đất của mình. Quản trị sản phẩm của mình. Và một ngày nào đó, quản trị cả thương hiệu của mình.

Tri thức hoá nông dân”, đó không phải là một khẩu hiệu.

Đó là một hành trình.

Hành trình ấy bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

Một người nông dân biết ghi chép nhật ký sản xuất.

Một người nông dân biết đọc dữ liệu thời tiết.

Một người nông dân biết kể câu chuyện về sản phẩm của mình.

Tri thức không làm cho người nông dân rời xa ruộng đồng. Tri thức giúp người nông dân nhìn cánh đồng bằng một đôi mắt mới.

Đôi mắt không chỉ thy cây lúa. Mà thy cthị trường phía sau cây lúa.

Không chỉ thấy trái xoài. Mà thy cả người tiêu dùng ở một nơi xa.

Không chỉ thy hôm nay. Mà thy cả mười năm phía trước.

Buổi toạ đàm đã kết thúc.

Một buổi tọa đàm diễn ra tại tỉnh Đồng Tháp/

Nhưng thực ra, đó mới là điểm bắt đầu.

Một hạt giống đã được gieo. Hạt giống của niềm tin. Hạt giống của khát vọng. Hạt giống của một lực lượng nông dân chuyên nghiệp.

Hạt giống ấy không lớn lên trong một ngày. Nhưng nếu được chăm sóc, năm năm sau, mười năm sau, nó sẽ trở thành một cánh rừng.

Một cánh rừng của những người nông dân tự tin bước vào kỷ nguyên mới.

Giờ là lúc hành động.

Không phải hành động vì nhiệm vụ. Mà vì bổn phận.

Bổn phận với mảnh đất đã nuôi mình lớn lên.

Bổn phận với thế hệ sau sẽ tiếp tục canh tác trên mảnh đất ấy.

Bổn phận với tương lai của một nền nông nghiệp không chỉ sản xuất, mà còn sáng tạo.

Không ai có thể làm thay người nông dân. Nhưng cũng không ai phải đi một mình.

Hệ sinh thái đã hình thành. Những cánh tay đã nối lại.

Và khi những cánh tay ấy cùng hướng về một phía, không chỉ một mùa vụ sẽ thay đổi.

Mà cả một thế hệ.

Buổi toạ đàm khép lại.

Nhưng một hành trình mới vừa mở ra.

Lê Minh Hoan