Nhà thơ Đỗ Thượng Thế từ Đà Nẵng, cất lên lời hạt lúa nhiều suy tư: “Ta lớn lên từ những điều trời xanh chẳng nói/ từ giai điệu âm trầm bùn đất/ mỗi hạt ngậm đòng nghe rõ nhịp đời sâu xa”.
Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương lai
Chùm thơ của ĐỖ THƯỢNG THẾ (phường Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng)
TRONG BỮA CƠM
Bưng bát cơm lên
hơi ấm còn
nguyên mùi ruộng lúa
nghe gió
đêm qua lướt đẫm trên đồng
xông nồng
nàn linh thiêng của đất
thấm vào từng
hạt
thơm nức
ngàn năm họ hàng tiên tổ
thì thầm
trong lòng bàn tay
Trong bát
trắng ngần nóng hổi
lấp ló mùa
cày vỡ đất
giọt mồ
hôi khô trong kẽ lá
đôi vai mẹ
oằn cong gánh rạ
tiếng thét
roi trâu
tiếng thở
trào mưa nắng của cha
vướng vất
đâu đó trên thân lúa gầy
Và bát cơm
hôm nay
sốt dẻo
hơn vô vàn bữa cũ
ngày ấy
miếng ăn
cũng ngập tràn tiếng đạn
tro nhà cháy còn bám vai bà
địa chủ đánh đòn nhục mạ giữa sân
hạt gạo - đỏ hạt máu
người bùn nâu vẫn run rẩy chia nhau…
Và bát cơm hôm nay
tôi nghe bước chân những người mở đất
những cuộc hành quân lầm lũi bờ tre
nước mắt rơi trong mưa dầm nắng hạn
gùi gạo trên lưng
nuôi con đường xuyên qua bóng tối
một đời nhịn đói
để đời đời ấm no…
Và bát cơm hôm nay
thơm lừng mùi tự do
gọi tên những người ngã xuống không về
Và bát cơm hôm nay
nhớ ơn trời đất
nhớ ơn bàn tay đã gieo đã giữ
đã bao nhiêu đời xương máu nâng niu…
LỜI CÂY LÚA – CẢM THỨC XANH
Ta đứng đây đã nghìn mùa giông tố
vẫn chở trong thân mình
cảm thức xanh
Ta nghiêng xuống… ơ hờ mưa nắng
ôm bóng mình trải trên mặt ruộng
mỗi mạch nhựa là dòng sông chảy lặng
xuyên qua đắng cay của kiếp gieo trồng
Ta lớn lên từ những điều trời xanh chẳng nói
từ giai điệu âm trầm bùn đất
mỗi hạt ngậm đòng nghe rõ nhịp đời sâu xa
Mùa đến mùa qua
cúi đầu cảm tạ
bởi ta biết khi hạt rời khỏi thân
không phải mất đi
là cách khác của ngày gởi lại
Dẫu khi trở về cõi hết
còn tấm danh thóc lúa vẹn toàn
dâng đời từng hạt dẻo ngon
Không tan vào mây thẳm
ta mở thêm chân trời cánh cửa
cho ngày mai bước đến
bằng đôi chân của những mầm non.
CƠM MỚI
(Cùng
PC)
Tất bật ngày mùa
Mặc kệ
Giã muối mè
Nướng rô đồng
Đơm bát cơm
Tạ ơn thần lúa
Tạ ơn đất trời, tổ tiên…
Bát cơm trắng vun đầy
Xẻ đôi
Nửa - Bớ... gà!
Nửa - Bớ... chó!
Đừng bươi ruộng mồ hôi!
Đừng bới ruộng nước mắt!
Cúi đầu
Khấn cầu rót xuống
Tràn lòng
Tong tong
chén rượu
Hồn lúa
ngát ngây hương khói
Dâng vàng
một thảm trăng quê
Thời lạt
muối đói cơm
Thần nông
khả kính
Thời con mắt
đăm đắm
Về giấc mơ
cơm không độn…
Ôi, những
hạt ngọc trời
Rưng rưng…



