Nhà thơ Đinh Nho Tuấn trải lòng với vẻ đẹp làng quê: “Ô hay, trong sương khói/ Thấy đàn trâu ra đồng/ Con đê lười nằm nghỉ/ Tiếng sáo diều thinh không/ Ô hay, trong sương khói/ Mẹ nhen lửa lá ngô/ Nước chè lên xanh ngắt/ Con trắm quẫy trong hồ”.
Chùm thơ của
ĐINH NHO TUẤN (TP.HCM)
TRÒ
CHUYỆN CÙNG ĐẤT
(Cho những
cánh đồng quê)
Mỗi ngày
Tôi xích lại
gần đất hơn nữa
Hơi thở
tôi đã quyện đất nồng nàn
Một thiên
hà, một mặt trời, một vầng trăng
Một tôi và
một đất
Đất là mẹ
Bồng tôi
trên muôn cánh tay
Đất là
cha
Dìu tôi
lên đồi cao núi thẳm
Mênh mông
dòng sông
Mênh mang
cánh đồng
Đôi chân
tôi trần
Thịt da đất
mát rượi
Đất ôm
cha
Đất ôm mẹ
Ôm hết những
niềm đau
Đất quê
hương
Thơm hương
lúa
Thoang thoảng
sen
Thơm mùi
bùn
Thơm mưa nắng
Dìu dịu
thơm đêm
Đất quê
hương
Nồng nàn
thơm những phận người lao động
Đất một đời
chịu đựng
Đón nhận
những hoài thai
Một đời
tôi dẫm chân lên đất
Khi nằm xuống,
vòng tay đất ôm tôi.
ĐẤT NƯỚC
TÔI NÔNG DÂN
Tôi và anh
bước ra từ nông dân
cuộc đời
này chúng ta đều dính đất
những hạt
gạo chúng ta ăn mỗi ngày
lấm lem mồ
hôi, ngấm điều chân thật
Cày cuốc với
anh không đỗi thân quen
giống mạ,
con trâu với tôi là xa lạ
chưa từng
ngày tám tháng ba, mất mùa, đói lả
tôi vẫn
cho rằng anh và tôi bước ra từ nông dân
Đất nước
tôi nông dân
cả ánh
trăng cũng mê ngủ bờ ngủ bụi
những dòng
sông thích chảy quanh làng
cáo chết rồi
quay đầu về hướng núi
Đất nước
tôi nông dân
câu ca dao
sinh ra trong mùa lũ lụt
câu quan họ
như dây lạt buộc tóc thề
ví dặm bồng
bềnh sóng lúa ngủ mê.
Đất nước
tôi nông dân
lầm lũi
thương nhau khi tắt đèn tối lửa
thương
nhau như thương cái cày, cây búa
đời vẹt
mòn treo sáng lóa bên hiên
Đất nước
tôi nông dân
máu mỗi
con người thoang thoảng mùi bùn
đất nước
bò vào tương lai như con cua, con rạm
bò dọc
ngang khoai lang ngả ngớn trên đồng
Đất nước
tôi nông dân
mẹ cha bán
mặt cho đất, bán lưng cho trời
sống chết
đời người luôn tròn chữ hiếu
cả dân tộc
nông dân là thương hiệu
Đất nước
tôi nông dân.
KHÓI
RƠM
Hoàng hôn,
chiều đỏ ối
Phố chìm dần
vào đêm
Bỗng đâu
khói rơm rạ
Quấn quýt
vương bên thềm.
Những làn
khói trắng mỏng
Bồng bềnh
trên phố đông
Phố cúi
mình xuống thấp
Ngỡ, phố
đang cõng đồng.
Cô gái nào
nhóm lửa
Nhen từ bó
rơm quê
Choàng lên
phố thảm khói
Đưa chiều
vào cõi mê.
Ô hay,
trong sương khói
Thấy đàn
trâu ra đồng
Con đê lười
nằm nghỉ
Tiếng sáo
diều thinh không.
Ô hay,
trong sương khói
Mẹ nhen lửa
lá ngô
Nước chè
lên xanh ngắt
Con trắm
quẫy trong hồ.
Ô hay,
trong sương khói
Ễnh ương
rúc tù và
Nỉ non, buồn
lũ dế
Rô đồng vẫy
đuôi xa.
Sông nước
khua lặng lẽ
Thong dong
một mái chèo
Trên con
thuyền độc mộc
Thấp
thoáng vòng lưng eo.
Bóng chiều
sao lả lướt
Gió ru những
mái nhà
Ngoài chuồng
con ghé ọ
Tiếc nuối
ngày đã qua.
Chiều nay
đồng trên phố
Phố chìm
sâu dưới đồng
Làn khói
mây rơm rạ
Phố như vừa
cày xong.



