Tác giả Phạm Hoài Ngọc từ “Cánh đồng thời gian, rộng mà không vô tận” đã rưng rưng xúc động “Mẹ như trăng/ Dịu dàng/ Ôm ấp/ Những mùa vàng/ Ngô lúa và con”.


 Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương lai”

Chùm thơ của PHẠM HOÀI NGỌC (Hội VHNT Hưng Yên)

 

CÁNH ĐỒNG CỦA MẸ

Lưng mẹ gầy gùa

trăng cuối tháng,

Ngày ơi, chậm hết

sợ trăng vơi.

Cánh đồng thời gian

rộng mà không vô tận

mẹ

mùa màng

nuôi lúa

nuôi con.

 

Mẹ như trăng

Dịu dàng

Ôm ấp

Những mùa vàng

Ngô lúa và con.

Con lớn lên

Những mùa thu hoạch

Cánh đồng thời gian dường như đã hẹp

Lưng mẹ còng

Bóng ngày xuống đất

bông lúa con

Trĩu mẩy

trăng vàng

Mẹ nuôi con

Cả một mùa màng

Hạt thóc chín

Trên cánh đồng

Hạnh phúc.

 

 

THU CẢM
Khói nhà trong mây vẫn lợp
Thần Nông cũng dáng mẹ già
Ngân Hà ngược trời thao thiết
Ngâu mà như chuyện mình ta…