Nhà thơ đất cảng Hải Phòng ứng thí với ba bài “Ngẫm cảm cây lúa”, “Tâm tình với lúa” và “Hạt lúa Việt Nam” để chia sẻ rung động: “Kìa thảm ruộng xanh nương rẫy, đồng bằng/ Kí ức chai sần bàn tay gặt lúa/ Đôi chân tảo tần đi qua bão lũ/ Hằn nếp nhăn báo hiệu mùa vàng”.
Chùm thơ của HOÀI KHÁNH (phường
Lê Chân, thành phố Hải Phòng)
NGẪM CẢM CÂY LÚA
Gieo niềm tin vào bùn đỏ
phù sa
Như thuở hồng hoang nuôi
mầm mơ ước
Cây lúa vươn mình mang
hình đất nước
Chắt chiu bao đời vị ngọt
quê hương
Lật nghiêng cánh đồng một
nắng hai sương
Cho lúa làm đòng ngát
thơm mạch đất
Ai lam lũ chảy bóng tràn
giá rét
Dáng lưng còng xuống
giống hạt mưa run
Nhớ chăng em buổi tát
nước, be bùn
Rảnh mạ bén giấc mơ của
gió
Yêu biết mấy người nông
dân cấy lúa
Bón nhọc nhằn ánh sáng
mùa trăng
Kìa thảm ruộng xanh nương
rẫy, đồng bằng
Kí ức chai sần bàn tay
gặt lúa
Đôi chân tảo tần đi qua
bão lũ
Hằn nếp nhăn báo hiệu mùa
vàng
Có về Điện Biên hay tới
An Giang
Lên đồi núi Tuyên Quang,
ra bãi bồi Đất Mũi
Hồn Việt linh thiêng lớn
trong từng giống mới
Hóa thân nền văn minh lúa
nước vào mỗi hạt cơm
Dẫu cuối vụ thành rạ,
thành rơm
Thớ mạ vẫn nảy mầm khi mồ
hôi đổ xuống
Lúa cảm ơn người cõng
nắng trên đồng ruộng
Hạt thóc tròn căng chứa
đựng mặt trời.
TÂM TÌNH VỚI LÚA
Thuở chọn bùn gửi gắm mầm
xanh
Tổ tiên biết nhìn mây,
lựa đất
Lúa vươn lên từ bàn tay
tất bật
Vẽ hình hài thanh khiết
quê hương
Bước chân lịch sử có quân
lương
Hạt thóc ấm lòng người đi
đuổi giặc
Nghi lễ thiêng liêng khởi
nguyên của đất
Dâng bát cơm tưởng niệm
ông cha
Lúa kể nền văn minh đã
sinh ra
Từ ruộng bùn hòa giọt mồ
hôi chát mặn
từ hạt mẩy do bàn tay
biết nắn
Không bắt đầu từ bánh xe,
thuốc nổ, mực in
Ánh trăng say bóng khuyết
vành liềm
Đôi tay nâng mặt trời sớm
mọc
Vũ điệu cổ trong dáng
người khó nhọc
Nhịp giã thậm thình cất
tiếng tri ân
Những giống lúa của tiên
tổ ngàn năm
Mỗi hạt ngọc là một trang
sử mở
Nếp Cái Hoa Vàng, Dự
Hương nức thơm hơi thở
Ông cha truyền nguồn sống
lại đời sau
Nắng óng hơn thao thiết ở
trên đầu
Cánh cò bay tươi thêm lời
đất
Lúa nở ra những yêu
thương để gặt
một vòm trời dâng ánh
sáng thành cơm
Bỗng cất lên bài hát sinh
tồn
Thế giới gặp Việt Nam mỉm
cười màu lúa chín
Hạt gạo vượt sóng ra miền
biển lớn
Bay cao trên đôi cánh
rồng thiêng.
HẠT
GẠO VIỆT NAM
Buổi
bình minh mọc theo nhịp trống làng
Mầm
lúa mẹ gieo xanh mặt ruộng
Nứt
nẻ vạt đồng mồ hôi đổ xuống
Mùa
gặt về trĩu hạt tiếng cha ông
Gối
đầu lên nỗi nhớ ruộng đồng
Mùa
cấy mẹ còng lưng cho nắng mưa trốn vào hơi thở
Có
những hạt mầm không bao giờ ngủ
Lớn
trên tấm bản đồ vẽ bằng nét phù sa
Đất
nước mình dệt gấm thêu hoa
mây
vờn ruộng bậc thang Mù Cang Chải
Sóng
lúa Hậu Giang chín vàng mê mải
Hút
hồn người lữ thứ ghé chân chơi
Lúa
kết tinh từ gan ruột đất trời
Bát
cơm dẻo thơm, chiếc bánh chưng xanh mướt
Chén
rượu nồng say, sợi bún mềm tha thướt
Vị
quê hương thấm đẫm mỗi môi cười
Ta
nâng niu từng hạt ngọc của trời
Những
cánh đồng bao la đã thành di sản
Không
chỉ nằm trong bát cơm tháng ba ngày tám
Lúa
còn là hồn Việt rạng rỡ trước vừng đông
Về
đây nghe kể chuyện cánh đồng
Phát
huy những tầm cao khi bảo tồn gốc rễ
Dòng
chảy văn minh lúa nước nối chân trời góc bể
Mãi
mãi tự hào hạt gạo Việt Nam.
Tác
giả: Hoài Khánh
Hội
viên Hội Nhà văn Việt Nam
Họ
tên khai sinh: Đặng Văn Tài
Địa
chỉ: Số nhà 12 ngõ 25 phố Đông Trà, phường Lê Chân, thành phố Hải Phòng
Số
điện thoại: 0912.542.158
E-mail:
hoaikhanhhp@gmail.com


