Tác giả Nhiên Đăng ở Gia Lai “đêm nghe rạ rơm kể chuyện/ những cơn gió trở trời” đã thấm thía “ta như cây lúa cuối đầu tạ ơn đất trời đã ban mưa ban nắng/ để ruộng lúa Việt nghìn đời hiện diện trong tiềm thức đất nước bốn nghìn năm”.
Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương lai”
Chùm thơ của NHIÊN ĐĂNG (Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai)
TRONG TIỀM THỨC ĐẤT
NƯỚC BỐN NGHÌN NĂM
Ngọn núi mùa Xuân
ướp đầy hương trái chín
tiếng chim hót ngọt
lành trên mái nhà ta
em phơi lúa dưới
những đám mây nhuộm đầy ánh nắng
cánh đồng hát dân
ca, kể chuyện cổ tích,
nhớ những giọt mưa
ca dao lăn trên lưng trâu
lửa rạ vẫn âm ỉ
cháy
như chim bay về
trên cánh đồng nghìn năm đầy ắp sử thi
hạt giống tháng mười
một ủ đầy hương trời đất
ủ dấu chân bùn non
khi bão lũ đi qua
sẩm tối cha lặn lội
từ bờ mương về nhà
mùi mạ còn hằn
trong đôi tay rệu rã...
Dòng sông trôi về
xóm làng thắp lửa
con cá cắn câu đêm
trăng tròn
chim cú mèo ngủ
quên trên hốc cây gòn
và bầy trẻ gọi tên
nhau khi trời sập tối
con cá con cua
thương khoảng trời lạnh lẽo
mùa của những giấc
mơ trốn trong chăn
của cần lao ruộng
lúa lưu giữ kí ức lịch sử
thứ lương thảo
nuôi linh hồn dân tộc
từ giấc mơ Lang
Liêu đến những vùng đồng bằng châu thổ
Cửu Long, Sông Hồng
tưới tắm cánh đồng
nuôi nấng áo cơm
cho Thánh Gióng
đánh giặc Ân,
nơi sinh ra tục ngữ
ca dao những nhân nghĩa trầu cau của tổ tiên,
cháu con muôn đời
ghi nhớ...
Hạt lúa hiểu được
tấm lòng của mẹ
nên mỗi mùa hạt
vàng tròn mẩy phù sa,
bếp lửa toả ngọn
khói kí ức làng,
ta như cây lúa cuối
đầu tạ ơn đất trời đã ban mưa ban nắng
để ruộng lúa Việt
nghìn đời hiện diện trong tiềm thức đất nước bốn nghìn năm...
GIẤC MƠ CÂY LÚA
Chân lúa ốc bưu đẻ
trứng,
bầy cò trắng nhấp
nhô tìm mồi khẩy chân vũng nước,
hạt lúa mang nặng
phù sa,
ngậm sữa chờ cơn sấm
mùa giáp hạt,
mẹ thắp đèn luồn sợi
chỉ khâu chiếc quần rách đáy của tôi,
mẹ khâu chiếc bóng
buổi chiều gió thổi,
bông cỏ may ghim đầy
ống quần,
những ngày chăn bò
bờ mương thủy lợi,
người nông dân lội
ruộng bùn cắm bù nhìn rơm đuổi chim đuổi chuột
hạt lúa DV108 bóc
vỏ trấu
trắng như mây trời
sau những ngày mưa
thơm ngon bữa cơm ấm
áp khi ngoài trời nắng đã hong khô sân lúa,
thơm đôi tay gầy của
mẹ,
bàn chân cha nhiều
vệt nứt,
bùn nhét kín kẽ
móng chân,
gié lúa mọc trong
giấc mơ Đất võ trời văn
vườn cau che mát
tuổi thơ những ngày gặt hái,
bà ngồi bó chổi dừa
quét lúa,
mẹ sàng cha sảy
thóc trên chiếc nia tre
tiếng bầy chim sẻ
mót lúa ngoài đường cái
khi chuông chùa vọng
về một cõi tâm linh,
hạt lúa đã nuôi nấng
hồn dân tộc
cho tôi hiểu rằng mỗi
một hạt cơm là một giọt mồ hôi cha lăn trên lưng,
kéo bừa, tát nước,
gieo sạ, cấy lúa,
cho giấc mơ chúng
tôi xanh như cây lúa,
trổ những hạt vàng
oằn ngọn
trong niềm vui được mùa...
HẠT ÁNH SÁNG
Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc
sấm bủa
chớp giật
bù nhìn ngã ngập nước bùn
cánh đồng nơi che chở giấc mơ tuổi thơ
những kí ức đẹp đẽ nuôi nấng tâm hồn chúng tôi
trong giấc mơ cánh cò bà hát ru những mùa mưa cũ
Đồng rạ mùa hè cơn gió nồm thổi
đã làm khô từng hạt lúa trên sân
chú sẻ nâu đậu trên mái ngói nâu sẫm
từ biền bãi tiếng chuông chùa làm rung rinh chiếc lá trên cành
máy gặt đập liên hợp ra đồng tuốt những hạt lúa
để lại mênh mông những gốc rạ sau cơn mưa tắm mát ếch nhái kêu rền....
Từ những kí ức năm tháng nhọc nhằn
từ những mất mát những đêm trăn trở
mẹ canh ngày tính tháng,
ngó chân trời để biết hạn hán hay mưa
cha gầy hơn sau mỗi cơn bão đi qua
bấm bụng lo cho ngày mai nồi cơm đủ ấm
cho chúng tôi đến trường đầy đủ sách vở...
Khi khói bếp giăng lên trời một màu lam
người làng đã bắt đầu mang lúa ngâm giống,
chúng tôi nghe đất đang kể chuyện
về cần lao nghìn năm người Việt bước ra từ cánh đồng,
và họ đã gieo những hạt ánh sáng,
trong ngôn ngữ rạ rơm....



