Chùm thơ
của NGUYỄN ĐỨC HƯNG (Măng Đen, Quảng Ngãi)
THƯƠNG
HẠT CƠM LÚA RẪY
Khi hạt
lúa sinh từ linh hồn của núi
qua bao
đời không chữ viết
mà nhớ
rất lâu trong mỗi mùa trăng
Gạo
không dẻo thơm bởi cặp môi mềm
nhưng
nhai chậm
sẽ no
như núi đá
gạo
không trắng như gạo người phố thị
thơm
luênh loang khắp mọi phố phường
không
ngọt bùi dẻo như lời tán tụng
cơm rẫy
mùa chầm chậm yêu thương
Trên
bản làng nương cao trơ khốc
không
phân bón không phù sa bồi đắp
chỉ có
mưa rừng nắng gió sương đêm
bao
phận người lầm lũi lớn lên
hạt gạo
rẫy len qua trang vở mỏng
nâng khát
khao ra tới giảng đường
gặp ánh
mắt tò mò xa lạ
căn
cước làng mình gạo rẫy yêu thương
Không
đứng cạnh thị trường thương hiệu lớn
gạo rẫy
mồ côi một góc đỉnh trời
bao bát
cơm trầm ngâm không nói
mà lặng
im đắp đổi phận người
thương
lúa rẫy
thương mỏng
manh bền bỉ
để dặn
lòng từ núi sinh ra
già
làng bảo mất lúa là mất làng
quên
mùi cơm rẫy là mất người
Đất
nước vươn mình cần bao điều nhỏ bé
mong
hạt lúa rẫy làng mình
…ngày
nào đó vươn xa.
HẠT LÚA
ÂN TÌNH
Bàn
chân mẹ lội bùn nghìn năm thuở đất nước còn non…
sông
Hồng mở đất
nền văn
minh hạt lúa cựa mình
bát cơm
tươi thơm mồ hôi xứ sở
hạt gạo
trắng trong hồn dân tộc rạng ngời
Khói
lửa tràn qua bao cuộc trường chinh
bom xé
nát trời
bóng
lưng gằm đất
vẫn giữ
hạt lúa quê mình gượng dậy trổ bông
Mỗi nắm
gạo hành quân thành chân lý âm thầm
sợi chỉ
đỏ gánh hai đầu đất nước
một đầu
sông Hồng
đỏ nặng
phù sa nguồn cội
một đầu
sông Cửu Long
bảy
nhánh nhớ trở mùa
đất
nước vươn mình còn trăn trở ngày xưa
cõng đủ
đầy trên vai vẫn hoài thương quá khứ
khi
người anh em còn chập chờn đứt bữa
từ Cu
Ba tha thiết gọi niềm thương
Mang
hạt giống thiêng liêng
mang ân
nặng nghĩa tình
Cu Ba
từng hiến dâng cả máu của mình
cho
Việt Nam vượt qua thời đạn lửa
ngày
hôm nay với tấm lòng chan chứa
người
Cu Ba phải ấm cật no lòng
màu
xanh vĩnh hằng chảy mãi biển Đông
vượt
mọi trùng dương
hun đúc
nên ân tình hạt lúa.



