Tác giả Phan Thành Đạt từ Trường Đại học An Giang viết về một vẻ đẹp bình dị: “Hạt gạo nằm trắng ngần tràn trong chén sứ/ Vẫn đủ chỗ đựng cả màu xanh/ Hương phù sa tràn ra trong từng thớ lưỡi/ Hậu vị ngọt ngào xoa dịu nỗi đơn côi”.


 Bài dự thi “Lúa gạo Việt- Nguồn cội và tương lai”

Chùm thơ của PHAN THÀNH ĐẠT (Đại học An Giang)

 

HÀNH TRÌNH

Đêm nghe đồng uống từng ngụm phù sa

Trong mơ màng đôi chân chạm đất

Cảm thức được rễ đang dò dẫm

Bên trong da thịt

 

Những hạt lúa mang hình hài giọt nước

Rơi vào lòng đất bùng lên cơn khát

Thành dòng

Không một tiếng động…

 

Lúc mặt trời đi qua vai

Gói vào vỏ trấu cơn nắng bao mùa hạ

Hạt gạo trắng như mây bồng từng dải

Thơm mùi mồ hôi đã đổ từ lâu

 

Thả tay xuống kênh

Chạm cả cánh đồng đang xuống lên nhịp thở

Tay nâng lên từng ngày dài hơn tuổi

Chén cơm

Những chén cơm…

 

Từng hạt cơm đơn lẻ trong chén

Trắng ngần thanh khiết

Rồi khi áp lên môi thấy ấm nồng

Hạt gạo mềm

Mềm

Tựa đất đai…

 

 

Tác giả Phan Thành Đạt - Sinh viên Trường Đại học An Giang.

TRÀN

Hạt dần sáng

Hạt tràn hương thơm

Dần khởi động hành trình âm thầm

Trong đất…

 

Màu xanh tràn đi phủ trên bề mặt

Màu nắng tràn đi dọc những thân thảo

Bỗng dưng cánh đồng trở nên chật chội

Lúc sự sống vươn mình...

 

Gió thổi bùng lên khát vọng mùa màng

Thả vào không gian vị ngọt phấn hoa

Thứ mùi hương không dừng lại ở nhụy hoa vừa thụ phấn

Hương tràn ngang qua những sàn lãng dọc bờ sông

Tràn vào giấc ngủ

Đánh thức nỗi lòng người nông dân chất phác

 

Hạt gạo nằm trắng ngần tràn trong chén sứ

Vẫn đủ chỗ đựng cả màu xanh

Hương phù sa tràn ra trong từng thớ lưỡi

Hậu vị ngọt ngào xoa dịu nỗi đơn côi

Nối liền bàn tay người gieo người gặt

Tràn nước mắt…

 

Từ tâm điểm mờ xa nơi cánh đồng

Sự sống cứ thế tràn ra hết chỗ này tới chỗ khác

Như những vòng tròn đồng tâm

Tràn trên mặt nước

Tràn không điểm dừng

Chạm đến tận cùng

Tinh khôi...

 

 

 

 

ÂN TÌNH CHÍN NHÁNH CỬU LONG

Châu thổ chín nhánh bàng bạc những dòng sông

Mùa nước nổi đem phù sa trải chiếu

Con nước đục ngầu nặng lòng trăn trở

Đắp bồi những cánh đồng, những dải cù lao bát ngát xanh…

 

Người nông dân chất phác

Vấn vít cùng bùn non từ thuở đắp bồi

Bàn chân in sâu vào lòng đất

Như rễ lúa bền bỉ len lỏi giữa nắng sương

 

Hạt lúa kết tinh từ những giọt mồ hôi

Từ cái nắng cháy da miền Tây đổ lửa

Và từ giấc ngủ

Chập chờn tiếng ếch kêu đêm…

 

Phù sa chảy qua tim. Rồi thấm vào hạt gạo

Cánh đồng soi cuộc đời

Nghe thơm lừng cả một dải phù sa

 

Cảm ơn dòng sông bao dung che chở

Cảm ơn đôi tay chai sần không mỏi

Để chén cơm dẻo thơm

Trọn vẹn ân tình

Châu thổ Cửu Long…