Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương
lai”
LAO
XAO MÙA VÀNG
NGUYỄN THỊ HẰNG
(111/22 Lê Hồng Phong, phường Vị Tân, Cần Thơ)
Cánh đồng mẫu lớn bỗng nhộn
nhịp hẳn lên. Bởi lẽ chiều nay là máy gặt liên hợp sẽ lăn bánh trên thảm vàng.
Tiếng động cơ đều đều, cái lưỡi ngoạm khổng lồ cứ lem lẻm quơ vào từng hàng
lúa, để rồi nhả ra rơm một nơi và thóc vào bao gọn gàng, nhanh chóng.
Thời gian trôi thật
nhanh, vừa mới hôm nào tôi còn dạo vòng quanh đây cùng mấy cháu nhỏ, chỉ cho tụi
nó xem “lúa đang thì con gái” là như thế nào. Chao ôi, một màu xanh tràn
đầy sức sống trải ra tít tắp, nhìn cứ mẩn mê. Thân cây lúa mềm mại, mập mạp, lá vươn cao và
cong xuống mượt mà. Chiều xuống, gió đưa nhẹ như vuốt ve từng kẽ lá non xanh.
Bỗng chốc lòng tôi trào dâng lên một cảm giác bình
an và gợi nhớ những kỷ niệm xa xôi thời niên thiếu. Miền kí ức của quảng thời
gian cùng mẹ tập tành lội ruộng cấy lúa, làm cỏ, chăm bón những cây lúa non tơ
để rồi phát triển thành cây lúa giống như thế này. Tuổi thơ của những đứa trẻ
nông thôn như tôi ngày ấy là“chân lấm, tay bùn”, tuy vất vả nhưng sự trải
nghiệm về thiên nhiên thì rất tuyệt. Để rồi khi đứng tuổi, mình lại có thể giải
thích cho các cháu ngọn nguồn của cây lúa, loại cây lương thực chính, nuôi sống
con người của nước ta.
Giữa cánh đồng mênh mông, thong thả dạo bước, tận
hưởng sự tươi mát, trong trẻo mà đồng lúa đem lại, mọi mệt mỏi tan biến; tâm hồn
thư thái lạ thường khi được hoà vào màu xanh mơn mởn của lúa. Thằng Bin thích
thú khi lần đầu được nhìn thấy cây lúa ngoài ruộng. Nó ngồi xuống mân mê từng
chiếc lá vừa nhám lại vừa sắc bén. Sợ cháu bị đứt tay nên tôi phải nhắc nhở nó
mới buông ra. Bé Nụ thì cứ kêu ngoại chụp cho mấy tấm hình để về khoe với bạn.
Tụi nhỏ thích thú khi được đắm mình trong thế giới thiên nhiên. Cũng đúng thôi,
cuộc sống thành phố, sách vở dạy nhiều nhưng các cháu đâu được cảm nhận bằng mắt
thấy, tay cầm.
Và rồi như lời tôi đã hứa, mùa gặt này sẽ cho các
cháu ra đồng tham quan cách người nông dân thu hoạch lúa trong thời đại 4.0. Vừa
thấy cái máy gặt chạy ào xuống ruộng, chúng reo lên thích thú và nhìn không chớp
mắt. Máy chạy thẳng hàng, ngay lối, rơm cứ tuôn ra rải hàng dài. Máy chạy đến
đâu, gốc rạ trơ ra đến đó, mấy con chim chìa vôi bay lượn nháo nhào, đám cào
cào thì loạn xạ, tứ tung. Chẳng mấy chốc, màu vàng của thảm lúa đã vơi đi nhường
lại cho những ụn rơm đều đặn trải dài. Người cắt thủ công thì ngày này qua ngày
khác, nhưng máy chạy mấy tiếng là hạt ra hạt, rơm ra rơm. Thật không uổng phí
cho các phát minh hiện đại về máy móc nông nghiệp.
Những bao lúa căng tròn như những chú heo tơ đã đến
kì xuất chuồng được các anh thanh niên lực lưỡng nhấc bổng nhẹ nhàng đưa lên
vai vác xếp trên bờ mẫu. Ở đó, thương lái đã chờ sẵn để thu mua đưa xuống ghe về
sấy đem đi tiêu thụ. Khoa học tiến bộ, nhà nông bây giờ đã đỡ vất vả rất nhiều.
Mọi việc đều có máy thay thế từ cày xới, gieo sạ, bón phân, phun thuốc rồi đến
gặt đập, sấy phơi… Nhìn nét mặt tươi cười của chủ điền đang đứng ghi chép bên
cái cân bàn là biết được vụ mùa bội thu, người nông dân đã có lợi nhuận từ hạt
ngọc trời.
Theo lời của anh Mẫn thì
đây là khu ruộng 25 héc-ta của dòng họ nhà anh gồm năm anh em canh tác mấy chục
năm nay rồi, ruộng của ông bà để lại, anh em cứ vậy bảo ban nhau để xuống giống
cùng thời điểm và thu hoạch được dễ dàng. Hồi đó, lúc còn làm ruộng thủ công
thì phải kêu chòm xóm đổi công cắt, công dặm; cày xới cũng rất vất vả mà lúa
thì lại hay sâu bệnh nên lời lãi không được bao nhiêu. Anh cười và nói rằng giờ
làm ruộng thì khoẻ mà giá lúa cao hơn nên nông dân rất phấn khởi.
Tôi nghĩ thầm: Hai Lúa thời đại kĩ thuật
số là bấm máy tính toán, là điều khiển máy móc thay tay chân, sức người, họ
thành thạo công nghệ thông tin chứ không phải tầm thường đâu. Thế mới biết sự quan trọng của việc áp
dụng tri thức vào thực tiễn. Làm ruộng ngày nay mà không am hiểu khoa học, kĩ
thuật thì cũng chẳng có được năng suất cao. Nông thôn mới khởi sắc là nhờ
vào những người nông dân dám nghĩ dám làm như vậy. Họ làm giàu ngay trên chính
mảnh đất quê hương mình, nơi phèn chua, nước mặn đã được cải tạo nên những cánh
đồng vàng trù phú với các loại cây phù hợp điều kiện tự nhiên, thổ nhưỡng.
Tôi quay qua đám ruộng, mấy đứa trẻ lúc bấy giờ được
dịp chạy lăng xăng, được một hồi, chúng như đuối sức và thế là sà xuống thảm
rơm nằm dài. Khi đã đỡ mệt, thằng Bin cùng mấy đứa trẻ đồng trang lứa liền tung
diều lên không trung. Mặc cho đồng ruộng đang ngổn ngang gốc rạ cũng không ngăn
cản được niềm đam mê của tụi nhỏ. Càng về chiều, gió nổi lên, thế là tha hồ cho
các anh bạn chạy theo cánh diều.
Từng nhóm trẻ lại có cách vui chơi khác nhau. Nhóm
của bé Nụ thì hết lượm thóc rụng từng túm, từng túm nhỏ, bóc vỏ ra nhìn hạt gạo,
chán rồi lại đuổi theo đám cào cào chụp nhúi nhủi, mặt mày đỏ gay vì rơm rạ cứa
vào. Nhóm của bé Sóc thì lại nghịch dại hơn, chúng rúc vào trong ụn rơm để trốn
tìm dù người lớn đã nói là làm thế sẽ bị ngứa hết người. Nhìn trẻ nhỏ vui đùa mới
thấy thương cho những ngày chúng sống trên thành phố chỉ toàn nhà cao tầng,
chung cư, khu thương mại… mà không biết được cây cỏ thiên nhiên, rau màu, lúa
má như thế nào. Những gia đình có điều kiện còn đi du lịch, dã ngoại nhưng đâu
có phải ai cũng tìm về thôn quê để cho con cái trải nghiệm ruộng đồng.
Trời nhá nhem tối, tôi phải kêu mãi đám nhỏ mới chịu
về nhà. Trên bờ mẫu lúc này, những bao lúa đã chất cao từng đống vì cân không kịp.
Tụi nhỏ được dịp sờ nắn bao lúa và có đứa lại còn vòng tay ôm thử. Hầu như
chúng chưa có cảm giác bị rơm rạ, bụi lúa làm cho ngứa, hay tại chúng mê chơi
nên quên hết da dẻ đang có sự khác biệt. Tôi đã biết trước điều đó nhưng đành
phải chấp nhận ngứa rồi thoa kem dưỡng da để chúng có được những bài học bổ ích
như thế này. Thế là ba bà cháu lên xe ra về. Thằng Bin còn luyến tiếc cứ quay lại
nhìn mãi cánh đồng và bao điều thú vị mà chị em nó vừa khám phá được. Nó còn dặn
là lúc nào ba mẹ cho về ngoại thì bà nhớ dẫn cháu ra đây dù cây lúa đang còn nhỏ
hay là mùa nước ngập đồng cũng được; bởi đối với nó tất cả mọi cảnh vật ở đây
mùa nào cũng hấp dẫn.
Một ngày khép lại với những niềm vui của người nông dân trên cánh đồng bội thu cùng với bao điều lý thú của trẻ nhỏ. Âm thanh lao xao ngoài ruộng chiều vui nhộn vẫn còn vương vấn, tiếng gió thổi xao lao những bụi tre bên đường làng trên đường về, tất cả quyện vào tâm trí tôi một lần nữa. Hình ảnh thực tại xen lẫn hồi ức cứ như những thước phim hiện về làm tươi mát tâm hồn tôi, nó như những giọt sương long lanh buổi sáng tô điểm cho chiếc lá sự mới mẻ. “Mùa vàng” của người cần mẫn bón chăm cây lúa, “mùa vàng” của những mong ước tuổi thơ được khám phá bầu trời tri thức ngay chính ở quê hương mình./.


