Tác giả gợi nhắc lịch sử dân tộc “Trên mảnh đất bùn nâu ngàn năm/ Người Việt chân trần gieo cấy giấc mơ xứ sở” trong ước mơ no ấm của tổ tiên “Trăng hồng hoang vừa bay vừa nở/ Đường cày nghìn năm dấu vân tay”.


 Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương lai”

Chùm thơ của TRẦN LÊ ANH TUẤN (Công an xã Vân Hòa, Đắk Lắk)

 

MÙA MÀNG

Mùa màng hơi thở

Nồng nực tóc khuya

Giọt mồ hôi một ruộng đồng

Mùi rơm rạ cháy phía hừng đông

 

Trăng hồng hoang vừa bay vừa nở

Đường cày nghìn năm dấu vân tay

Em thiêm thiếp lên ngày mộng mị

Bầu trời khải thị mùa thu

 

Những ô ruộng lâm râm

Nghìn năm mưa nắng

Hạt mẩy lên trời

Ca dao rớt xuống

Hạt rỗng bình vôi

Hạt sôi ngọn lửa

Một lần vẫn chưa

Một đời vẫn mỏng

 

Phía nào cũng chân trời

Mà chân trời không có thật

Bàn cờ vó ngựa yếm lụa khổ đau

 

Theo dấu chân trâu

Lầy lội sông sâu mơ chìm mắt ướt

Tiếng ru rơi vào hư không

Đêm gối lên ngực mộng.

 

 

Tác giả Trần Lê Anh Tuấn.

CÁNH ĐỒNG

Trên mảnh đất bùn nâu ngàn năm

Người Việt chân trần gieo cấy giấc mơ xứ sở

Từng chiều đàn cò bay về trắng đất

Sớm mai lại đỏ au chân trời

 

Những dòng sông chở nhau đi

Mặt trời, mặt trăng và những đoàn người khuya khoắt

Vừa đi vừa cất cao giọng thổ

 

Sóng lúa như tiếng mẹ ru

Sóng lúa xô dạt quân thù

 

Những người nông dân hiền như đất

đêm ba mươi còn ngoái lại cánh đồng

lời khấn nguyện

 

Một mai châu thổ lúa vàng

Đừng quên những cánh đồng làng xa xôi

Người đi khắp chốn cùng trời

Nhìn lên mây trắng nhớ lời cỏ cây...

 

Những ngọn gió chở nhau đi

Em nón lá che nửa đời vất vả

Cánh đồng xanh sẽ xanh hơn thế nữa

Cánh đồng vàng lấp lánh những mùa vui.

 

 

CỐ HƯƠNG

Cố hương trong bàn tay

Cố hương trong kỉ niệm

Trong một hơi sương phủ

Nơi ngọn đèn chưa bao giờ tắt

Vì sao khuya lại sáng lên khi ta ngước nhìn

 

Cố hương như cái cây non

Mỗi ngày tỏa bóng phía xa xôi

Khi buồn sẽ có cánh chim bay về và ca hát

 

Này mùa đông hay mùa hạ

Mở lòng ra sẽ thấy cố hương

Này mùa xuân hay mùa thu

Ngoái đầu nhìn lại đã mù mịt xưa

 

Cố hương như đóa hoa thược dược

Nở kín trời sao ta còn thở

Em đếm giấc mơ ta đếm những vì sao khắc khổ

Rụng xuống bao nhiêu đêm

Dòng sông xanh vẫn chảy.


Này mùa đông hay mùa hạ

Mở lòng ra sẽ thấy cố hương

Này mùa xuân hay mùa thu

Ngoái đầu nhìn lại đã mù mịt xưa

 

Cố hương một hạt lúa nhỏ

Nở ra cả triệu cánh đồng

Em đếm giấc mơ ta đếm những chân trời sóng vỗ

Trên bản đồ em đi

Lênh loang lễ hội

 

Này mùa đông hay mùa hạ

Mở lòng ra sẽ thấy cố hương

Này mùa xuân hay mùa thu

Ngoái đầu nhìn lại đã mù mịt xưa.