Tác giả Trương Đăng Lân tự thú qua vần điệu “Ra đồng từ thuở trăng tròn/ Đến già nhớ ruộng vẫn còn chưa nguôi” bởi một vẻ đẹp bất tận “Cánh đồng làng vàng như ai nhuộm/ Mặt trời qua đây chẳng dám đọ sắc màu”.
Chùm
thơ của TRƯƠNG ĐĂNG LÂN (TP.HCM)
MẸ VỚI CÂY LÚA NGÀY XƯA
Bắt đầu từ lúc gieo mầm
Cây mạ cắm xuống trở thành lúa non
Mẹ chăm lúa như chăm con
Quanh năm một nắng, hai sương với đồng
Bón phân, cào cỏ, cấy trồng
Thuộc từng bờ đất, nhớ từng khóm cây
Tháng năm vẫn thửa ruộng này
Mà sao được, mất đổi thay khó lường?
Được mùa thôn, ấp rộn ràng
Mất mùa, tự cứu, ai choàng gánh thay
Trời thì cao, đất thì dày
“Ngậm bồ hòn” đợi ngày này vụ sau
Mặc ai đi đâu về đâu
Mẹ vẫn cuốc bẫm, cày sâu
quê nghèo
Chỉ mong đủ gạo sớm chiều
Nuôi đàn con lớn lên đều chăm, ngoan
Kẽo cà mẹ gánh lúa vàng
Cứ như gánh cả muôn vàn buồn, vui
Mỗi hạt lúa, ứa mồ hôi
Có khi là máu một thời đạn bom…
*
Ra đồng từ thuở trăng tròn
Đến già nhớ ruộng vẫn còn chưa nguôi
Mẹ với nông dân ngàn đời
Làm nên bông lúa rạng ngời Quốc huy .
MÙA LÚA CHÍN
Có mùa nào đẹp thế này chăng
Ở quê tôi vào mỗi mùa lúa chín?
Cánh đồng làng vàng như ai nhuộm
Mặt trời qua đây chẳng dám đọ sắc màu
Có mùa nào từ đồng cạn đến đồng sâu
Cả làng đổ ra cứ như trẩy hội
Tay hái, tay liềm, nhấp nhô nón đội
Người gánh, xe thồ nhộn nhịp đường vui
Trẻ con mùa này cũng ít rong chơi
Con trai ra đồng phụ đẩy xe, gom lúa…
Con gái ở nhà lo thổi cơm giúp mẹ
Mấy đứa nhà nghèo đi mót lúa đồng xa
Cái màu lúa vàng ươm, tràn vào tận sân nhà
Vàng trên đôi chân bà gẩy rơm, phơi thóc
Vàng trèo cả lên đống rơm mỗi chiều cha chất lớp
Con bò vàng kéo vàng lúa về thôn…
Ơi cái mùa bận rộn nhất của nhà nông
Bao thế hệ cha ông đã đi vào ký ức
Dù mai kia cuộc sống có giàu sang, nhưng mùa vàng
không thể mất
Bởi cây lúa mãi trường tồn với quê mẹ Việt Nam./.


