Nhà thơ Nguyễn Đình Minh từ Hải Phòng góp mặt bằng những vần điệu tha thiết: “Làng tôi ngàn đời vẫn xanh mùa, vàng vụ/ Hạt gạo như sao rơi trên mặt giần sàng / Mắt người mang hình hài hạt lúa / Và tấm lòng luôn dệt túi ba gang”.

Bài dự thi “Lúa gạo Việt -Nguồn cội và tương lai”

Chùm thơ của NGUYỄN ĐÌNH MINH (Hải Phòng)

 

HẠT LÚA

Chẳng rõ tự bao giờ đến đất này mà sinh nở

Nhưng lúa vun thành làng từ thuở Hùng Vương?

Vua cũng xuống ruộng cày, khai mùa hội mở

Hạt thóc bay về sân, to như một con thuyền…

 

Cây lúa vắt lòng mình sinh ra ngọc thực

Mang vị bão dông và nóng lạnh nỗi người

Bát cơm thơm nghìn đời nuôi dân tộc

Những làng lúa nối mùa cứ lặng lẽ sinh sôi

 

Không có bảy nong cơm, thì làm gì có Gióng

Lang Liêu được ngai vàng bởi vuông bánh chưng xanh

Đất nước dẫu thịnh, suy cũng chẳng rời vai gánh

Đôi bồ lúa quê suốt những cuộc hành trình

 

Thời mở cửa, có bao nhiêu đổi khác

Khi công nghệ chẳng làm nên hương bát cháo hành

Thì hạt lúa gắn với tên đất nước

Thành hạt vàng thơm khắp nẻo hành tinh

 

Và ta hiểu vì sao, đất mình dù nắng mưa, giặc giã

Hạt thóc hóa ngọc thiêng  trong hương khói Đền Hùng

Mang hình giọt máu người rỏ về nguồn cội

Viết trên cánh đồng làng lịch sử buổi văn minh.

 

Nhà thơ Nguyễn Đình Minh - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

 

LÀNG LÚA QUÊ TÔI

Làng tôi, làng lúa ngàn năm

Quấn tục ngữ vào lưng, mẹ xuống đồng đi cấy

Câu ca dao theo cha đi cày dưới nắng chang chang

Lẽ đất gói bánh chưng vuông

                             Đạo trời nén bánh giày tròn

Bát cơm mới dâng bàn thờ tiên tổ.

 

Làng tôi ngàn đời vẫn xanh mùa, vàng vụ

Hạt gạo như sao rơi trên mặt giần sàng 

Mắt người mang hình hài hạt lúa

Và tấm lòng luôn dệt túi ba gang…

 

Cây lúa nước gắn phận người như vía với hồn

Dẫu bát tiết tứ thời đất quằn mình vật vã

Hạt thóc xé mình sinh cây lúa

Lúa xé đòng sinh gạo sinh cơm

Máu chảy trong mỗi sinh linh của làng

Và thể xác, tâm hồn đều thơm mùi gạo?

 

Đi qua những vơi đầy, chiến tranh, dông bão

Hạt vàng bây giờ, gieo khắp mặt hành tinh

Sáng mở mắt vẫn thấy cánh đồng

Lúa đã xanh ở làng tôi từ bốn thiên niên kỷ

Lúa trổ mùa văn minh vĩnh cửu

Cho tôi được mỗi ngày… nâng bát cơm thơm.