Tác giả Đặng Văn Toàn phác thảo cuộc sống người trồng lúa bằng những vần điệu nhẹ nhàng “Đồng xa mẹ đang cấy/ Bỗng trời lắc rắc mưa/ Những giọt lành, giọt mát/ Như lộc gieo đầu mùa” và những hình ảnh bâng khuâng “Trăng soi mênh mông đồng lúa/ Soi bao gương mặt được mùa/ Sau mỗi nắng mưa bận rộn/ Sau từng phấp phỏng âu lo”.


 Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và Tương lai”

Chùm thơ của ĐẶNG VĂN TOÀN (Thôn Liên Hoàn, Bắc Đông Quan, Hưng Yên)

 

CẤY MƯA

Đồng xa mẹ đang cấy

Bỗng trời lắc rắc mưa

Những giọt lành, giọt mát

Như lộc gieo đầu mùa

 

Lộc gieo lên mặt ruộng

Cây lúa mừng sinh sôi

Lộc gieo vui lòng mẹ

Rộn niềm mơ tháng mười

 

Mưa mưa như bầy trẻ

Tinh nghịch đến nô đùa

Tay mẹ nhanh thoăn thoắt

Cấy thi cùng với mưa

 

Phút hân hoan trời đất

Bóng mẹ nghiêng xuống mùa.

 

CHỞ TRĂNG

Gặt cố cho xong mảnh ruộng

Ngẩng lên nắng tắt bao giờ

Nhưng kìa! đang dần dần hiện

Mảnh trăng đầu tháng vàng mơ...

 

Trăng soi mênh mông đồng lúa

Soi bao gương mặt được mùa

Sau mỗi nắng mưa bận rộn

Sau từng phấp phỏng âu lo.

 

Bước chân cuối ngày hối hả

Trên con đường gió thênh thang

Bố chở bồng bềnh xe lúa

Chở cả ánh trăng về làng.

 


CƠM ĐỒNG

Bố đi bừa cánh bãi

Mẹ cấy ruộng chân sông

Mùa màng đang đông vụ

Bữa cơm theo ra đồng...

 

Cơm ngày mùa tùng tiệm

Tép bạc với riêu cua

Con bày ra bao tải

Bố mẹ ơi, nghỉ trưa!

 

Cơm đồng không có quạt

Không được xem tivi

Chỉ có nắng và gió

Có đàn chim bay về...

 

Bố khen nồi riêu ngọt

Mẹ khen con lớn mau

Bữa cơm đồng chộn rộn

Dưới bóng đa rì rào...