Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga từ xã Tân Hương, tỉnh Đồng Tháp suy tư: “Hạt lúa cúi xuống cho người đứng dậy/ Châu thổ dịu dàng lấp lánh trong trăng/ Gọi những dòng sông vọng lên khúc đồng xanh/ Cửu Long Giang vẫn nghìn năm chảy mãi”.


 Bài dự thi “Lúa gạo Việt – Nguồn cội và tương lai”

Chùm thơ của HUỲNH THỊ QUỲNH NGA (Trường mầm non Tân Hương, Đồng Tháp)

 

 

GIẤC MƠ ĐỒNG BẰNG

có những giấc mơ

trôi trong vị nhà

nghe mùi quê và hương lúa mới

tôi  nhớ khói bếp sau mái lá

nhớ tiếng cười

vẫn mọc trong đêm sâu

 

nhớ cánh đồng thở bằng sương khuya

những thân lúa dịu dàng giữ đất

châu thổ ơi!

những đêm không ngủ

khép mắt để thương nhớ vết bùn nâu

tạ ơn người xưa…

 

những đôi chân Lạc Việt về đâu

những trái tim

thắp lên ánh sáng

những tiếng thở rung trong vòm nắng

ngậm ngùi nhớ ngày ấy pháo bom rơi…
chiến tranh đi qua

 

những đêm không ngủ ai ơi

có những người đã nằm xuống

để mùa sau cánh đồng xanh hương lúa mới

nghe mùa xuân hát lên trong màu xanh của đất!

khúc tráng ca bi hùng

máu đỏ và nước mắt nâu

 

của những nhọc nhằn

gian khó cần lao

lúa đã cháy mùa vàng thơm ngát

mang ơn cuộc sống này

hãy thắp lên ánh sáng

nghe từ phía cánh đồng trổ những giấc mơ xanh!

 

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

 

ĐẤT NHƯ LƯNG MẸ

Những mây vẫn bay

về ngang quê quán

trên đôi cánh khác

mọc những bàn tay

Mọc những hàng mi

xanh trong nắng thơm

xanh trên tóc non

lời ru nguồn cội

Mưa nào ngồi hát

gió nào rong chơi

đôi chân nào vui

bước về thật nhẹ

Qua những thân quen

bước êm rất khẽ

đất mềm đất hiền

đất như lưng mẹ…

 

Từ trong giấc mơ
cánh đồng dậy thức

từ trong tiếng hát

gió ru vành nôi

Thương đất nước tôi

thương bờ vai mẹ

dịu dàng rất khẽ

chờ bước con về…

 

 VỊ KHÚC ĐỒNG XANH

Tôi theo dòng người hành hương trở lại

Để nghe đất mềm như lụa

Nghe trong giấc mơ xanh nguồn cội

Từ phía cánh đồng thơm những bàn tay

 

Hạt lúa cúi xuống cho người đứng dậy

Châu thổ dịu dàng lấp lánh trong trăng

Gọi những dòng sông vọng lên khúc đồng xanh

Cửu Long Giang vẫn nghìn năm chảy mãi

 

Nghe hạt phù sa tách vỏ cựa mình

Ngọn sóng linh thiêng một thuở hào khí oai hùng

Nghe từ ngàn xưa tiếng vó ngựa phi xanh đồng cỏ

Vọng trong trăng bóng dáng tiền nhân

Hãy cúi lặng nghe từ đất Việt
Lắng sâu trong vết nguồn trầm tích

Về với tôi nghe những dòng sông hát

Thắp lên gió trời vị khúc đồng xanh./.