Người Việt hay nói trước thềm năm mới”.

Hai chữ “trước thềm” nghe nhẹ mà sâu. Không phải đã bước sang năm mới, mà là khoảnh khắc dừng lại, đứng giữa cũ và mới, ngoái nhìn ruộng đồng vừa gặt xong, rồi ngước lên tính chuyện mùa sau.

Với ngành hàng lúa gạo, trước thềm năm mới không chỉ là chuyện chỉ tiêu xuất khẩu, hay con số kim ngạch. Đó là lúc hạt gạo được đặt lại câu hỏi căn bản: chúng ta đang làm lúa để đủ ăn, để bán được, hay để sống tử tế hơn với đất, với nước và với chính mình?

Có những cánh đồng vừa qua một mùa vất vả.

Đất mệt, nước mệt, người nông dân cũng mệt.

Nhưng hạt lúa thì vẫn tròn, vẫn trắng. Nó nhắc ta rằng thiên nhiên chưa quay lưng, chỉ là đang chờ con người đổi cách đối xử. Trước thềm năm mới, hạt gạo không đòi hỏi điều lớn lao. Nó chỉ cần được trồng trong đất khỏe hơn, được nuôi bằng dòng nước sạch hơn, và được thu hoạch bằng một tư duy dài hạn hơn.

Ngành lúa gạo Việt Nam đã đi một chặng đường dài, từ lo đủ ăn, sang xuất khẩu, rồi chạm ngưỡng chất lượng. Nhưng trước thềm năm mới, có lẽ điều quan trọng hơn là bước sang tư duy giá trị.

Giá trị không chỉ nằm ở tấn gạo bán ra, mà ở dấu chân carbon giảm xuống, ở đồng ruộng có thêm cá tôm, ở người nông dân bớt nợ và có tiếng nói mạnh hơn trong chuỗi giá trị.

Trước thềm năm mới, nhìn hạt gạo, chúng ta thấy bóng dáng của sự liên kết. Một mình nông dân không thể gánh hết rủi ro thị trường. Một mình doanh nghiệp không thể tạo ra vùng nguyên liệu bền vững. Một mình nhà nước không thể chăm lo từng thửa ruộng.

Hạt gạo chỉ đi xa khi cả cánh đồng cùng đi, khi hợp tác xã đủ mạnh, doanh nghiệp đủ tử tế, và chính sách đủ kiên nhẫn.

Cũng trước thềm năm mới, ngành lúa gạo được nhắc nhở về một chữ rất cũ mà luôn mới: tiết chế. Giảm phân, giảm thuốc, giảm nước, giảm phát thải, không phải để làm khó nông dân, mà để giữ lại tương lai cho ruộng đồng. Làm ít đi nhưng nghĩ nhiều hơn, đó là con đường để hạt gạo Việt đứng vững giữa một thế giới ngày càng khắt khe.

Và rồi, khi năm mới thật sự gõ cửa, hạt gạo Việt mong được đi ra thế giới không chỉ bằng cái tên quốc gia, mà bằng câu chuyện của một nền nông nghiệp biết cúi đầu trước đất, biết lắng nghe người trồng lúa, và biết đi chậm lại để đi xa hơn.

Trước thềm năm mới, ước mong lớn nhất của ngành lúa gạo có lẽ không nằm ở những con số thật cao, mà ở những cánh đồng còn sức sống, những người nông dân đủ niềm tin, và những bữa cơm mà hạt gạo được ăn với sự an tâm.

Bởi khi hạt gạo yên tâm, thì lòng người cũng yên tâm bước sang năm mới.

Lê Minh Hoan