Nhà thơ Nguyễn Vũ Quỳnh dắt người đọc đi dọc chiều dài kỷ niệm, từ ‘Nhớ xóm, nhớ làng còn bé chạy lon ton/ Cơm nếp đầu mùa cuối xóm vẫn còn thơm’ đến ‘Cái ngày cây lúa trổ bông/ Lời ru gặt giữa cánh đồng Mẹ tôi’.
Chùm thơ NGUYỄN VŨ QUỲNH (Phường Hiệp Bình
Chánh, TP.HCM)
NHỚ
VỀ QUÊ XA
Có bát cơm ngon nhớ về cây lúa
Nâng ly bây giờ nhớ cút rượu ngày xưa
Cà cuống nướng, bát canh chua lá bứa
Khói lam chiều bảng lãng mái nhà tranh
Nhớ rau diếp chấm nước kho vắt chanh
Cá diếc rạch bờ nấu với khế mà ngon
Nhớ xóm, nhớ làng còn bé chạy lon ton
Cơm nếp đầu mùa cuối xóm vẫn còn thơm
Nhớ tiếng suối khe, giếng nước, rạ rơm
Trong mà ngọt mang hương quê dịu vợi
Người đi xa nhớ người đang đợi
Sau ánh ban chiều nhớ tiếng à ơi
Nhớ chẳng thanh cao nhưng vẫn cứ lã lơi
Nhớ cây thị thơm, nơi cô Tấm hiện về
Nhớ cánh đồng quê hạt thóc vàng dáng Mẹ
Hạt gạo nuôi người đất nước niềm vui.
CÁNH ĐỒNG MẸ TÔI
Làng xưa nay vẫn quê mùa
Cánh cò hoang hoải cáy, cua cũng gầy
Hạn khô như vắt cổ chày
Dòng kênh cạn bụng tháng ngày long đong
Trên bàn đám cưới hoa dong
Con sông trở dạ đục trong đôi bờ
Đường quê cái thuở dại khờ
Bùn nâu chân đất câu hò trong veo
Cái thời bánh trưng bánh xèo
Trời xanh ngăn ngắt xóm nghèo cũng thua
Bếp nhà một góc vại dưa
Con rô, con diếc đồng trưa chợ làng
Bầu trời thiêu cháy cỏ hoang
Vẫn vang vọng tiếng dô khoan bến Sòng
Cái ngày chị đi lấy chồng
Hoa chuối thắm đỏ bờ sông cầu vồng
Cái ngày cây lúa trổ bông
Lời ru gặt giữa cánh đồng Mẹ tôi.



