Hội nghị Ban chấp hành Hiệp hội ngành hàng lúa gạo Việt Nam VIETRISA tổ chức chiều 5/9 tại TP.HCM, đã thông qua Nghị quyết chấp thuận ông Bùi Bá Bổng được thôi nhiệm vụ Chủ tịch VIETRISA theo nguyện vọng cá nhân, đồng thời bầu ông Lê Thanh Tùng thay thế vị trí Chủ tịch VIETRISA.
Có những cuộc chuyển giao diễn ra bằng một quyết định. Có những
cuộc chuyển giao lại khiến người ta nghĩ nhiều hơn về hai chữ tiếp nối.
Hôm nay, anh Bùi Bá Bổng trao lại vị trí Chủ tịch Hiệp hội
Ngành hàng Lúa gạo Việt Nam - VIETRISA cho anh Lê Thanh Tùng, người đã đồng hành
trong vai trò Phó Chủ tịch.
Một người bước lui lại một khoảng.
Một người bước lên phía trước một bước.
Nhưng có lẽ, với một hiệp hội ngành hàng, câu chuyện không nằm
ở chỗ ai ngồi vào chiếc ghế nào. Điều đáng nghĩ hơn là trách nhiệm nào đang được
trao tay, niềm tin nào đang được gửi lại và hành trình nào cần được tiếp tục.
Bởi chiếc ghế rồi sẽ có người đến, người đi. Còn hạt gạo Việt
vẫn đi trên một hành trình dài.
Người đi trước không rời khỏi cánh đồng
Nhắc đến anh Bùi Bá Bổng là nhắc đến một người đã dành phần
lớn cuộc đời mình cho cây lúa.
Có những người nghiên cứu cây lúa trong phòng thí nghiệm. Có
người nhìn cây lúa từ cánh đồng. Có người nhìn hạt gạo từ thị trường. Và có những
người, sau nhiều năm đi cùng ngành lúa gạo, dần nhìn thấy tất cả những điều ấy
trong cùng một bức tranh.
Khoa học không đứng riêng với sản xuất.
Sản xuất không đứng ngoài thị trường.
Thị trường không thể tách khỏi người nông dân.
Người nông dân lại không thể đứng một mình trước những thay đổi
của khí hậu, tiêu chuẩn xanh, chất lượng, truy xuất nguồn gốc và những đòi hỏi
ngày càng cao của người tiêu dùng.
Có lẽ đó cũng
chính là lý do VIETRISA ra đời.
Không phải để
có thêm một tổ chức.
Mà để có thêm
một không gian kết nối.
Một nơi người
làm giống có thể ngồi với người trồng lúa; nhà khoa học ngồi với doanh nghiệp;
hợp tác xã gặp người mua hàng; cơ quan quản lý nghe tiếng nói từ thị trường; và
tất cả cùng nhìn về người nông dân đang đứng giữa ruộng đồng.
Trong những
ngày đầu của một tổ chức, người đứng đầu thường phải làm nhiều hơn việc điều hành.
Cần tạo niềm tin, quy tụ con người, giữ cho những khác biệt không trở thành khoảng
cách.
Anh Bùi Bá Bổng
đã đi một đoạn đường như vậy.
Hôm nay
trao lại vị trí Chủ tịch không có nghĩa là rời khỏi cánh đồng. Người đi trước đôi
khi chỉ đổi vị trí để người đi sau có thêm khoảng rộng mà bước tới.
Trao ghế hay
trao gửi?
Có lẽ nên gọi
hôm nay là một lần trao gửi.
Trao gửi một
tổ chức còn trẻ.
Trao gửi những
mối liên kết vừa được hình thành.
Trao gửi những
kỳ vọng về một ngành hàng lúa gạo không chỉ nhiều hơn, mà tốt hơn; không chỉ bán
được giá hơn, mà tạo ra nhiều giá trị hơn; không chỉ nghĩ về một mùa vụ, mà nghĩ
về sức khỏe của đất, nguồn nước, sinh kế người trồng lúa và uy tín hạt gạo Việt
Nam.
Anh Lê Thanh
Tùng nhận vị trí Chủ tịch trong một thời điểm câu chuyện lúa gạo đã khác rất
nhiều.
Ngày trước
thường hỏi: “Năm nay được bao nhiêu tấn?”
Hôm nay phải
hỏi thêm: sản xuất với chi phí bao nhiêu? Phát thải thế nào? Chất lượng ra sao?
Nông dân nhận được bao nhiêu trong giá trị cuối cùng? Rơm rạ đi đâu? Đất sau mỗi
vụ khỏe hơn hay yếu đi? Doanh nghiệp và nông dân đang mua bán với nhau từng vụ hay
đang cùng xây dựng một vùng nguyên liệu lâu dài?
Chỉ vài câu
hỏi thôi đã cho thấy chiếc ghế Chủ tịch ngày nay không phải là chiếc ghế của một
người đứng trên hiệp hội.
Đó phải là vị
trí của một người đứng giữa những mối quan hệ.
Đứng giữa để
nối.
Đứng giữa để
nghe.
Đứng giữa để
những tiếng nói khác nhau tìm được một điểm chung.
Một hiệp hội
không thể chỉ sống bằng hội nghị
Thách thức đối
với bất kỳ hiệp hội ngành hàng nào cũng vậy: làm sao để những điều được nói
trong hội trường đi được ra ngoài cánh đồng?
Một biên bản
ghi nhớ sẽ có ý nghĩa gì nếu người nông dân vẫn bán lúa một mình?
Một diễn đàn
sẽ để lại điều gì nếu doanh nghiệp về doanh nghiệp, nhà khoa học về viện nghiên
cứu, hợp tác xã lại trở về với những khó khăn cũ?
Một chương
trình lớn sẽ đi được bao xa nếu từng mắt xích vẫn chỉ quan tâm phần lợi ích của
riêng mình?
Vì vậy, vai
trò của VIETRISA có lẽ không chỉ là đại diện cho hội viên, mà sâu hơn là kiến tạo
một hệ sinh thái ngành hàng.
Trong hệ sinh
thái ấy, không ai là trung tâm duy nhất.
Doanh nghiệp
cần nông dân.
Nông dân cần
hợp tác xã.
Hợp tác xã cần
thị trường.
Thị trường
cần tiêu chuẩn.
Tiêu chuẩn
cần khoa học.
Khoa học lại
chỉ thực sự có giá trị khi chạm được vào ruộng đồng và đời sống.
Khi nhìn như
vậy, công việc của người đứng đầu hiệp hội không phải làm thay tất cả mọi người,
mà tạo điều kiện để mọi người làm được việc cùng nhau.
Từ giao dịch
sang hợp tác.
Từ mua bán
mùa vụ sang đồng hành dài hạn.
Từ chuỗi
cung ứng sang hệ sinh thái.
Từ câu chuyện
của từng doanh nghiệp sang câu chuyện chung của hạt gạo Việt.
Chiếc ghế càng
cao, càng cần ngồi thấp xuống
Một hiệp hội
mạnh không phải vì Chủ tịch nói nhiều.
Có khi ngược
lại.
Càng đi vào
vai trò kết nối, càng cần biết lắng nghe.
Nghe người
nông dân nói điều mình đang lo.
Nghe hợp tác
xã nói điều mình chưa làm được.
Nghe doanh
nghiệp nói về những tín hiệu rất xa ngoài thị trường.
Nghe nhà khoa
học cảnh báo những điều chưa nhìn thấy ngay trong một mùa vụ.
Và đôi khi
cũng cần nghe những ý kiến không giống với suy nghĩ của mình.
Đó có lẽ là
hai chữ khiêm cung trong quản trị.
Không phải
tự hạ thấp mình.
Mà là biết
rằng dù có nhiều trải nghiệm đến đâu, vẫn có những điều mình chưa biết. Dù đứng
ở vị trí nào, vẫn cần trí tuệ của người khác.
Một tổ chức
ngành hàng càng nhiều thành viên, càng không thể đi bằng tư duy “một người
biết hết”.
Người lãnh đạo
giỏi không nhất thiết là người có nhiều câu trả lời nhất.
Có khi là người
biết đặt đúng câu hỏi để mọi người cùng tìm câu trả lời.
Hạt gạo còn
một hành trình dài
Hôm nay là một
dấu mốc của VIETRISA.
Xin cảm ơn
anh Bùi Bá Bổng về đoạn đường đã mở.
Và xin gửi
một lời chúc đến anh Lê Thanh Tùng trên đoạn đường tiếp theo.
Nhưng có lẽ
lời chúc ý nghĩa nhất không phải là chúc một nhiệm kỳ thành công.
Mà là mong
VIETRISA ngày càng trở thành nơi người ta tìm đến nhau vì cùng một vấn đề, chứ không
chỉ gặp nhau vì cùng một cuộc họp.
Nơi một
doanh nghiệp nhìn lợi ích của người nông dân cũng là lợi ích lâu dài của mình.
Nơi người nông
dân hiểu tiêu chuẩn thị trường không phải một rào cản, mà là cánh cửa.
Nơi nhà khoa
học không chỉ có công trình, mà có những thay đổi nhìn thấy được trên cánh đồng.
Nơi những hạt
gạo đi ra thế giới mang theo không chỉ chất lượng, mà cả câu chuyện về đất đai,
con người, trách nhiệm và văn hóa của một quốc gia có nền văn minh lúa nước.
Rồi một ngày
nào đó, cũng sẽ có một lần trao tay khác.
Người hôm
nay bước lên rồi cũng sẽ trở thành người đi trước.
Đó là lẽ bình
thường của một tổ chức.
Điều còn lại
không phải ai đã ngồi chiếc ghế Chủ tịch bao lâu.
Điều còn lại
là trong quãng thời gian ấy, bao nhiêu người đã được kết nối, bao nhiêu niềm
tin được tạo dựng, bao nhiêu giá trị được chia sẻ và người trồng lúa có thấy mình
thực sự là một phần của ngành hàng hay chưa.
Chiếc ghế
được trao lại.
Trách nhiệm
được tiếp nối.
Còn cánh đồng
thì vẫn ở đó.
Mỗi mùa lúa
mới lại bắt đầu từ một hạt giống nhỏ.
Và một tổ chức
cũng vậy: chỉ thực sự lớn lên khi từng người cùng gieo vào đó một chút niềm
tin, một chút trách nhiệm và một lời hẹn rằng:
Đi cùng
nhau, để hạt gạo Việt đi xa hơn.
Thịnh vượng
bắt đầu từ người trồng lúa!
LÊ MINH HOAN



