VIETRISA và vai trò kiến tạo hệ sinh thái lúa gạo bền vững
Mỗi khi doanh nghiệp giới thiệu giống mới, phân bón mới, chế phẩm sinh học hay quy trình canh tác
giảm phát thải, người trồng lúa thường hỏi: “Chúng
tôi có thể làm theo, nhưng lúa làm ra sẽ bán
cho ai? Doanh nghiệp có bảo đảm đầu ra không?”.
Đó không hẳn là tâm lý ngại đổi mới mà là câu hỏi về phân bổ
rủi ro. Doanh nghiệp vật
tư có thể hoàn tất thương vụ khi sản phẩm được giao xuống đồng, còn với nông dân, rủi ro chỉ thật sự bắt đầu từ lúc xuống giống.
Chuyển sang mô hình mới, người trồng lúa phải thay đổi cách quản lý nước, bón phân, phòng trừ dịch
hại, xử lý rơm rạ, ghi chép
nhật ký và chấp nhận những bất định ban đầu. Nếu sản phẩm vẫn bị mua như lúa thông
thường, không được phân loại riêng, không có giá trị cộng thêm, nông dân sẽ có lý do quay lại cách làm quen thuộc.
Vì vậy, câu hỏi “ai bảo đảm đầu ra?” phải được đặt
giữa một bàn tròn có doanh nghiệp đầu vào, doanh nghiệp chế biến - xuất khẩu, hợp
tác xã, nông dân, nhà khoa học, ngân hàng và
cơ quan quản lý. Trong ngành hàng lúa gạo, Hiệp hội Ngành hàng lúa gạo Việt Nam - VIETRISA có thể đóng vai trò kiến tạo chiếc bàn tròn ấy.
Từ ba thị trường rời rạc đến một phương án
chung
Lâu nay, thị trường vật tư, thị trường sản xuất lúa và thị trường
gạo vận hành theo ba nhịp khác nhau. Doanh nghiệp đầu vào quan tâm đến diện tích sử dụng sản phẩm. Doanh nghiệp
chế biến, xuất khẩu quan tâm đến chủng loại gạo, chất lượng, dư lượng, giá thành và thời gian giao hàng. Nông dân
đứng giữa, tự lựa chọn
vật tư, tự sản xuất, rồi cuối
vụ mới dò tìm
tín hiệu thị trường.
Một quy trình có thể thành công về kỹ thuật nhưng thất bại
về thương mại nếu sản phẩm không phù hợp
phân khúc hoặc bị trộn lẫn với gạo thông thường. Điểm nghẽn còn nằm ở khoảng trống
điều phối.
Kinh nghiệm nông nghiệp hợp đồng tại Brazil, Thái Lan và Ấn Độ cho thấy liên kết bền
vững phải xác định trước sản phẩm, tiêu chuẩn, lịch giao hàng, công thức giá và trách nhiệm của từng bên. Doanh nghiệp đầu ra tham
gia từ khâu lựa chọn
giống và quy trình, thay vì đợi cuối
vụ mới thu mua.
Bài học không phải mọi ngành hàng đều cần một doanh nghiệp
sở hữu toàn bộ chuỗi. Điều quan trọng là có chủ thể điều phối, làm cho đầu vào, quy trình sản xuất và yêu
cầu thị trường tương thích. Nguyên lý cần xác lập là: đầu vào phải được lựa chọn từ yêu cầu của đầu ra.
![]() |
VIETRISA không mua thay doanh nghiệp
VIETRISA không phải một tổng công ty thu mua lúa và không
thể bảo lãnh
mọi biến động thị trường. Vai trò phù hợp hơn là một thiết chế điều phối ngành hàng:
tập hợp nhu cầu, xây dựng chuẩn mực, kết nối các chủ thể và làm cho những cam kết riêng lẻ trở thành cấu trúc liên kết có thể
kiểm chứng.
Vai trò ấy đặc biệt quan trọng trong thực hiện Đề án một
triệu héc-ta
chuyên canh lúa chất
lượng cao, phát thải thấp ở Đồng bằng sông Cửu Long. Đây không chỉ là chương trình
thay đổi kỹ thuật mà còn là quá trình
tổ chức lại vùng
nguyên liệu, quan hệ hợp đồng, dữ liệu sản xuất và cách tạo giá trị cho hạt gạo.
VIETRISA đã thúc đẩy nhãn hiệu “Gạo
Việt xanh phát thải thấp”,
phối hợp đánh giá tuân
thủ và truy xuất dữ liệu. Muốn mở rộng mà không làm loãng chuẩn mực, VIETRISA phải làm sâu hơn
vai trò “kiến trúc sư hệ sinh thái”.
Bắt đầu bằng đơn đặt hàng của thị trường
Một vùng
liên kết không nên bắt đầu bằng câu hỏi doanh nghiệp vật tư đang có sản phẩm gì, mà bằng câu
hỏi thị trường cần loại
gạo nào.
Doanh nghiệp chế biến, phân phối và xuất khẩu cần xác định
trước phân khúc, giống lúa, tiêu chuẩn, khối lượng, thời điểm giao hàng và nguyên
tắc xác định giá. Từ “đơn đặt hàng thị trường” ấy, hội đồng kỹ thuật mới lựa chọn giải pháp giống, dinh dưỡng, quản lý
nước và xử lý rơm rạ.
Doanh nghiệp đầu vào khi ấy không chỉ thuyết phục nông dân
sử dụng sản phẩm, mà phải chứng
minh giải pháp phù hợp với yêu cầu đầu ra, điều kiện vùng nguyên liệu và mục tiêu giảm chi phí,
giảm phát thải.
VIETRISA có thể tổ chức các phiên kết nối trước
mùa vụ. Doanh nghiệp gạo trình bày nhu cầu; doanh nghiệp vật tư đề xuất giải pháp; nhà khoa học
phản biện; hợp tác xã tính toán khả năng tổ chức; nông dân thảo luận chi phí và rủi ro.
Kết quả
không nên chỉ là biên bản ghi nhớ hay lễ ký kết. Đó phải là phương án kinh
doanh cho từng mùa
vụ, xác định rõ sản xuất loại gạo nào, cho thị trường nào, bằng quy trình nào và
ai chịu trách nhiệm ở từng công đoạn.
Ba cam kết trong một hợp đồng khung
Liên
kết bền vững cần được xây dựng trên ba cam kết.
Doanh nghiệp đầu ra cam kết mua khối lượng tối thiểu đối với
sản phẩm đạt chuẩn, theo công thức giá minh
bạch, có cơ chế thưởng chất lượng và điều chỉnh khi thị trường biến động mạnh.
Doanh nghiệp đầu vào cam kết chất lượng vật tư, hỗ trợ kỹ thuật, khả năng truy xuất và
trách nhiệm khi sản phẩm hoặc hướng dẫn có sai sót. Không thể bảo đảm tuyệt đối
năng suất, nhưng doanh nghiệp phải chịu
trách nhiệm trong phạm vi mình
kiểm soát.
Hợp tác xã và nông dân cam kết thực hiện đúng quy trình, sử dụng đúng vật tư, ghi chép trung thực, không trộn lẫn sản phẩm
và giao lúa theo thỏa thuận. Khi đã nhận vật tư, tín dụng, dịch vụ kỹ thuật và bảo
đảm thị trường, việc tự ý bán sản phẩm ra ngoài cũng phải được xem là vi phạm cam kết.
VIETRISA có thể chủ trì xây dựng mẫu hợp đồng
khung đa bên, kèm
phụ lục cho từng mùa
vụ, giống và phân khúc. Hợp đồng phải quy định rõ cách lấy mẫu, xác định chất lượng,
thời gian thanh toán, trách nhiệm khi vật tư có vấn đề và cơ chế hòa giải tranh chấp.
Khi có một tổ chức ngành hàng xây dựng nguyên tắc chung, các
bên không phải thương lượng lại từ đầu trong mỗi vụ. Chi phí giao dịch giảm xuống,
còn niềm tin và trách nhiệm được nâng lên.
Dữ liệu chung cho cả cánh đồng
Nông
nghiệp phát thải thấp không thể chỉ được chứng minh bằng lời kể.
Giống, phân bón, thuốc bảo vệ thực vật, lịch tưới – rút nước, xử lý rơm rạ, năng
suất, chất lượng và phát thải phải được ghi nhận theo cùng một cấu trúc dữ liệu. Mỗi bên cập
nhật phần việc của mình, còn tổ chức đánh giá kiểm tra mức độ tuân thủ.
Dữ liệu vừa phục vụ truy xuất nguồn gốc, vừa là căn cứ thanh
toán, đánh giá hiệu quả, xác định trách nhiệm và giải quyết
tranh chấp.
Nhãn
hiệu “Gạo Việt xanh phát thải thấp” cần được phát triển cùng một “hộ
chiếu số” cho hạt gạo
Việt. Giá trị
của hộ chiếu không nằm ở số lượng tem được
cấp mà ở độ tin cậy
của dữ liệu phía sau. VIETRISA phải bảo vệ chuẩn mực: cấp đúng, kiểm tra thật,
giám sát thường xuyên và xử lý nghiêm hành vi lợi dụng nhãn hiệu.
![]() |
Chia sẻ giá trị xanh
Sản xuất xanh tạo ra nhiều lớp giá trị: tiết kiệm vật tư, giảm giá thành, ổn định chất lượng, tiếp cận thị
trường cao cấp, hình thành dữ liệu phát thải và có thể tạo thêm giá trị từ carbon.
Những giá trị
ấy phải được phân chia minh bạch: nông dân hưởng lợi từ giảm chi phí và chênh lệch
giá; hợp tác xã được trả phí tổ chức; doanh nghiệp đầu vào được ghi nhận theo
hiệu quả; doanh nghiệp đầu ra hưởng lợi từ chất
lượng, thương hiệu và thị trường.
Nếu sau tất cả yêu cầu giảm giống, giảm phân, quản lý nước, ghi nhật ký và xử lý rơm rạ,
người nông dân vẫn chỉ bán lúa theo giá thị
trường thông thường, liên kết khó kéo dài.
Không nhất thiết mọi giá trị đều chuyển thành giá mua lúa. Có thể có phí tuân thủ, thưởng
chất lượng, hỗ trợ dịch vụ, chia sẻ phần tiết kiệm đầu vào hoặc lợi ích từ tín
chỉ carbon. Điều quan trọng là người tạo ra giá trị xanh phải nhìn thấy phần giá trị của mình.
Từ chuỗi cung ứng sang hệ sinh thái ngành hàng
Một triệu héc-ta
không thể được tạo ra bằng một triệu quyết định riêng lẻ. Cần những cánh đồng có
tổ chức, hợp tác xã có năng lực và doanh nghiệp biết hợp tác. VIETRISA có thể hình thành các cụm liên kết theo
vùng sinh thái và phân khúc thị trường,
gồm doanh nghiệp đầu ra, nhà cung ứng giải pháp, hợp tác xã, ngân hàng, bảo hiểm và cơ quan nghiên
cứu đánh giá độc lập.
Hiệp hội
không làm thay từng mắt xích, mà tạo nguyên tắc để các mắt xích tìm thấy nhau.
Hiệp hội không áp đặt công nghệ, mà tạo không
gian để các giải pháp cạnh tranh bằng hiệu quả. Hiệp hội
không hứa mua lúa thay doanh nghiệp, mà làm cho cam kết mua bán rõ ràng, minh bạch
và có trách nhiệm hơn.
Đó là quá trình
chuyển từ chuỗi cung ứng gồm những giao dịch riêng lẻ sang hệ sinh thái ngành hàng, nơi
thành công của mỗi chủ
thể phụ thuộc vào kết quả
chung.
![]() |
Cùng ngồi xuống trước khi xuống giống
Người nông dân hỏi về đầu ra vì đã quá nhiều lần bước vào mùa vụ với thông tin chưa đầy đủ. Câu hỏi
ấy cần được lắng nghe như một tín hiệu thị trường.
Trước mỗi mô hình mới, doanh nghiệp đầu vào cần tìm đến doanh nghiệp đầu ra trước
khi tìm đến nông dân. Doanh nghiệp đầu ra cần tham gia lựa chọn giống và quy trình trước khi ký hợp
đồng thu mua. Hợp tác xã phải được tham gia tính toán phương án, chứ không chỉ
đứng tên trong một lễ ký kết.
Người nông dân cần biết mình sản xuất cho ai, theo tiêu chuẩn
nào, giá được hình thành ra sao và rủi ro được chia sẻ thế nào. Đó chính là không gian để VIETRISA thể
hiện vai trò kiến
tạo ngành hàng.
Khi đầu vào tìm thấy đầu ra, dữ liệu nối liền đồng ruộng với thị trường, nhãn hiệu được bảo chứng bằng thực hành thật và giá trị xanh được chia sẻ, hạt gạo Việt sẽ chuyển từ sản xuất nhiều sang sản xuất đúng; từ mua bán từng vụ sang hợp tác dài hạn; từ những chuỗi rời rạc sang hệ sinh thái ngành hàng có trách nhiệm.
Khi ấy, câu hỏi “ai bảo đảm đầu ra?” sẽ dần được thay bằng một câu hỏi tích cực hơn: “Chúng ta cùng làm ra loại gạo nào, cho thị trường nào, và cùng chia sẻ giá trị ra sao?”.
Lê Minh Hoan





